Bếp lửa nơi tuyến đường
Tuổi thanh xuân của bà Trần Thị Hương gắn với những tuyến đường bom đạn. Không trực tiếp cầm súng, bà cùng đồng đội san lấp hố bom, mở đường và chăm sóc thương binh. Những bữa cơm đạm bạc bên bếp lửa giữa chiến trường đã trở thành ký ức không thể phai mờ.
Năm 1971, khi vừa bước sang tuổi đôi mươi, Trần Thị Hương tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Rời Hải Phòng, bà cùng hàng trăm thanh niên lên đường làm nhiệm vụ tại một tuyến giao thông trọng điểm.
Công việc của những cô gái thanh niên xung phong khi ấy là san lấp hố bom, sửa đường, vận chuyển lương thực và hỗ trợ các đơn vị hành quân. Công việc tưởng như đơn giản nhưng luôn đối mặt với hiểm nguy. Có những ngày máy bay địch liên tục đánh phá, mọi người vừa làm vừa phải quan sát bầu trời.
Bà Hương nhớ nhất những đêm cả tổ chỉ có một nồi cơm nhỏ. Mỗi người một nắm cơm, thêm chút rau rừng hoặc vài củ khoai. Đói là vậy nhưng chẳng ai than thở. Có người còn nhường phần của mình cho đồng đội vừa làm việc xong.
Một lần, sau trận bom, một nữ đồng đội bị thương ở chân. Bà Hương cùng hai người khác thay nhau dìu bạn về nơi trú quân. Đêm ấy, họ không ai ngủ, chỉ ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà.
Sau ngày đất nước hòa bình, bà Hương trở về Hải Phòng, xây dựng gia đình và cuộc sống mới. Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng thanh xuân, bà vẫn xúc động: “Chúng tôi nghèo vật chất, nhưng giàu tình đồng đội. Có lẽ chính điều đó giúp chúng tôi vượt qua tất cả.”



