Bếp lửa trong hầm
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt – khi cả dân tộc bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ bảo vệ Tổ quốc – biết bao người con từ khắp mọi miền quê hương đã lên đường ra trận. Trong dòng chảy lịch sử ấy, những người con của xã Sơn Kim 1 – vùng đất biên giới của huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh – cũng đã không tiếc tuổi xuân, hăng hái tham gia kháng chiến, góp phần vào những trang sử hào hùng của dân tộc.
Sơn Kim 1 là vùng đất miền núi, nơi núi rừng trùng điệp, con suối uốn quanh những bản làng yên bình. Khi chiến tranh nổ ra, nơi đây trở thành một vùng hậu phương quan trọng, đồng thời cũng là địa bàn có nhiều thanh niên lên đường tham gia bộ đội, thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến. Những chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi rời mái nhà đơn sơ, tạm biệt ruộng nương và gia đình để đi theo tiếng gọi của Tổ quốc.
Trong ký ức của những năm tháng “thời hoa lửa”, có một câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động về bếp lửa trong hầm, gắn với những người con Sơn Kim 1 nơi chiến trường.
Đó là một ngày mưa bom. Máy bay địch liên tục quần thảo trên bầu trời, ném bom xuống các tuyến đường và vị trí đóng quân của bộ đội. Cả tiểu đội phải nhanh chóng rút vào một căn hầm trú ẩn nhỏ được đào sâu dưới lòng đất. Căn hầm chật hẹp, ánh sáng chỉ le lói qua một khe nhỏ trên vách. Bên ngoài, tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ dội vào vách núi khiến mặt đất rung lên từng hồi.
Trong căn hầm ấy có những người lính trẻ, trong đó có một người con của quê hương Sơn Kim 1. Anh mới rời quê chưa lâu, vẫn còn nhớ rõ con đường làng quanh co, nhớ những cánh rừng xanh bạt ngàn và nhớ cả dòng suối mát chảy qua bản nhỏ. Dù chiến tranh khốc liệt, nhưng trong lòng anh luôn mang theo hình ảnh quê hương như một nguồn động viên lớn lao.
Cùng trú trong hầm hôm ấy còn có một chị dân công hỏa tuyến, người phụ nữ gầy gò nhưng ánh mắt đầy nghị lực. Thấy các chiến sĩ vừa trải qua trận bom căng thẳng, chị lặng lẽ lấy trong gùi ra một ít gạo, nhóm lên một bếp lửa nhỏ ngay trong góc hầm. Chị cẩn thận che chắn để khói không bốc lên cao, tránh bị máy bay phát hiện.
Một lúc sau, nồi cháo loãng bắt đầu sôi lăn tăn. Khói bếp lan tỏa trong căn hầm nhỏ, cay xè đôi mắt nhưng cũng mang theo hơi ấm lạ kỳ. Những người lính trẻ ngồi quây quần quanh bếp lửa, vừa hong khô áo ướt vừa chờ nồi cháo chín.
Người con Sơn Kim 1 nhìn ngọn lửa bập bùng mà lòng chợt ấm lại. Anh nhớ đến căn bếp nhỏ ở quê nhà, nơi mẹ vẫn thường nhóm lửa mỗi chiều. Bếp lửa trong hầm hôm nay tuy nhỏ bé, nhưng lại gợi lên cảm giác thân thuộc như ở chính mái nhà của mình.
Khi cháo chín, chị dân công múc ra từng bát nhỏ, chia đều cho mọi người. Bát cháo loãng, chỉ có vài hạt gạo và chút muối, nhưng ai nấy đều ăn rất ngon. Giữa tiếng bom đạn ngoài kia, bát cháo nóng hổi ấy trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Một chiến sĩ trẻ đùa vui:
“Cháo hôm nay ngon như cháo mẹ nấu ở nhà!”
Mọi người bật cười. Tiếng cười vang lên trong căn hầm nhỏ, át cả tiếng máy bay đang gầm rú trên bầu trời. Trong khoảnh khắc ấy, họ quên đi sự khốc liệt của chiến tranh, chỉ còn lại tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày mai.
Người con Sơn Kim 1 lặng lẽ nhìn quanh. Anh hiểu rằng chính những khoảnh khắc giản dị như thế này đã giúp những người lính vượt qua mọi gian khổ. Một bếp lửa nhỏ, một bát cháo loãng, một nụ cười giữa bom đạn – tất cả đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần to lớn.
Sau trận bom, tiểu đội lại tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ. Bếp lửa trong hầm tắt đi, nhưng hơi ấm của nó vẫn còn mãi trong lòng mỗi người.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, những người lính trở về quê hương. Người con Sơn Kim 1 mỗi khi nhắc lại những năm tháng kháng chiến vẫn nhớ như in hình ảnh bếp lửa nhỏ trong căn hầm năm ấy. Đó không chỉ là bếp lửa nấu cháo, mà còn là ngọn lửa của tình người, của lòng yêu nước và niềm tin vào ngày mai hòa bình.
Câu chuyện ấy cũng là hình ảnh tiêu biểu cho biết bao người con Sơn Kim 1 đã tham gia kháng chiến. Họ đã sống, chiến đấu và hy sinh với tất cả lòng dũng cảm, góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc.
Ngày nay, trên mảnh đất Sơn Kim 1 thanh bình, những câu chuyện về thời hoa lửa vẫn được nhắc lại như một lời nhắc nhở cho thế hệ trẻ: hãy trân trọng hòa bình hôm nay, bởi phía sau nó là biết bao bếp lửa nhỏ đã từng cháy lên giữa bom đạn của chiến tranh.


