Bài viết

BÍ MẬT DƯỚI CHÂN NÚI VOI

Hải Phòng17/07/2026Phạm Thùy Liên (An Lão)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

"Có những câu chuyện không được ghi trong sách sử, nhưng vẫn sống mãi trong ký ức của người dân quê..."

Mỗi lần theo ông lên thắp hương ở khu di tích Núi Voi (An Lão, Hải Phòng), tôi đều nghe ông nhắc về một chiếc hang nhỏ nằm khuất sau những bụi cây.

Ông bảo:

"Ngày nay người ta đến đây để tham quan, nhưng gần tám mươi năm trước, nơi này từng cứu sống rất nhiều người."

Thấy tôi tò mò, ông bắt đầu kể.

Đó là đầu năm 1947. Sau khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược nước ta, không khí kháng chiến lan khắp huyện An Lão. Ban ngày, người dân vẫn cày cấy trên những cánh đồng ven sông Đa Độ. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả làng lại trở nên im ắng lạ thường.

Một buổi chiều, khi mặt trời vừa khuất sau dãy Núi Voi, ông nội của tôi – lúc ấy mới mười bảy tuổi – được giao mang cơm lên núi.

"Con nhớ đi thật cẩn thận. Nếu gặp người lạ thì quay về ngay."

Ông gật đầu, ôm chiếc làn tre, men theo con đường mòn đầy lá khô.

Trong chiếc làn không chỉ có cơm và nước uống.

Đó còn là bữa ăn dành cho những cán bộ cách mạng đang bí mật hoạt động trong các hang đá dưới chân Núi Voi.

Mỗi ngày, một người dân trong làng lại thay phiên nhau mang lương thực lên núi. Không ai hỏi tên người nhận, cũng không ai kể việc mình đã làm.

Đó là quy ước để giữ bí mật.

Một sáng sớm, tiếng kẻng báo động vang lên khắp xóm.

Giặc Pháp tổ chức càn quét vào An Lão.

Người dân nhanh chóng đưa trẻ nhỏ và người già xuống hầm trú ẩn. Các đội dân quân tỏa đi cảnh giới.

Ông nội tôi lúc ấy đang ở gần chân núi.

Từ xa, ông nhìn thấy một toán lính tiến về phía con đường dẫn vào hang.

Tim ông đập liên hồi.

Nếu chúng phát hiện nơi ẩn náu, các cán bộ sẽ gặp nguy hiểm.

Không kịp suy nghĩ, ông liền chạy ngược xuống chân núi, cố tình tạo tiếng động. Tiếng chân giẫm lên cành khô khiến toán lính lập tức đổi hướng đuổi theo.

Ông chạy qua những lối mòn mà chỉ người dân địa phương mới biết. Khi đến gần bờ sông Đa Độ, ông lẩn vào đám lau sậy rồi bơi sang bờ bên kia.

Toán lính tìm kiếm suốt nhiều giờ nhưng không phát hiện được hang đá.

Đến chiều, chúng rút đi.

Những cán bộ vẫn an toàn.

Sau hôm ấy, người dân trong vùng càng cẩn trọng hơn. Đường lên Núi Voi được thay đổi liên tục. Người mang cơm cũng không đi theo một lối cố định.

Có hôm là một bác nông dân gánh cỏ.

Có hôm là một bà cụ lên núi hái thuốc.

Có hôm chỉ là một cậu bé chăn trâu với chiếc sáo tre trên vai.

Mỗi người đều âm thầm góp một phần nhỏ để bảo vệ những người đang ngày đêm lo việc kháng chiến.

Ông tôi kết thúc câu chuyện rồi lặng lẽ nhìn lên vách núi.

"Con biết không," ông nói, "điều làm nên sức mạnh của An Lão ngày ấy không chỉ là những trận đánh, mà còn là sự đồng lòng của những người dân bình thường. Họ không cần được nhắc tên, cũng không mong được ghi công. Họ chỉ có một mong muốn giản dị là giữ cho quê hương được bình yên."

Tôi ngước nhìn dãy Núi Voi sừng sững giữa trời xanh. Gió lùa qua những tán cây, mang theo tiếng lá xào xạc như lời thì thầm của quá khứ.

Có lẽ, dưới chân ngọn núi ấy vẫn còn lưu giữ biết bao câu chuyện chưa từng được viết thành sách. Nhưng chính những câu chuyện bình dị ấy đã góp phần làm nên lịch sử của An Lão, Hải Phòng – một vùng đất giàu truyền thống yêu nước, nơi mỗi người dân đều trở thành một "chiến sĩ" theo cách của riêng mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn