Cựu chiến binh

Bình ghi - đông

Chiếc bi-đông cứ thế đi một vòng qua tay năm người lính. Ai cũng đưa lên miệng, nhưng rồi ai cũng chỉ giả vờ nuốt một ngụm thật to để đồng đội yên tâm, rồi chuyền tiếp. Đến khi chiếc bi-đông quay lại tay Nam, nó vẫn nặng nguyên như lúc đầu. Không một ai nỡ uống giọt nước cuối cùng ấy.

30/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm 1972 tại chiến trường Quảng Trị, cái nóng như rang và tiếng pháo gầm rú khiến vùng đồi trọc trở nên khắc nghiệt hơn bao giờ hết. Tiểu đội của Nam và Hùng được giao nhiệm vụ chốt giữ một điểm cao quan trọng.

Sau ba ngày đêm bám trụ, nguồn nước dự trữ đã cạn kiệt. Cổ họng ai cũng cháy đắng, môi nứt nẻ đến rướm máu. Giữa cái nắng cháy da người, nước quý hơn cả vàng.

Khoảng lặng giữa hai làn đạn

Nam là tiểu đội trưởng, anh còn đúng một chút nước dưới đáy chiếc bi-đông sắt đã móp méo. Anh chuyền cho Hùng – cậu lính trẻ nhất nhóm vừa bị thương ở vai:

· "Uống đi Hùng, uống cho tỉnh để còn giữ súng."

Hùng đỡ lấy chiếc bình, cảm nhận được cái nặng của chút nước ít ỏi. Cậu đưa lên môi, nhưng rồi lại hạ xuống, đưa cho người chiến sĩ bên cạnh:

· "Em còn chịu được, anh Sơn bị sốt rét, anh ấy cần hơn."

Chiếc bi-đông cứ thế đi một vòng qua tay năm người lính. Ai cũng đưa lên miệng, nhưng rồi ai cũng chỉ giả vờ nuốt một ngụm thật to để đồng đội yên tâm, rồi chuyền tiếp. Đến khi chiếc bi-đông quay lại tay Nam, nó vẫn nặng nguyên như lúc đầu. Không một ai nỡ uống giọt nước cuối cùng ấy.

Sự hy sinh cuối cùng

Đêm đó, quân địch đổ bộ đợt tấn công cuối cùng nhằm chiếm đỉnh đồi. Một quả pháo nổ gần hầm, Nam lao ra đẩy Hùng ngã xuống để che chắn. Khi khói bụi tan đi, trận đánh kết thúc, quân ta giữ vững được điểm cao nhưng Nam đã hy sinh.

Lúc thu dọn di vật của anh, Hùng tìm thấy chiếc bi-đông vẫn treo bên hông Nam. Cậu mở nắp, định tưới một chút nước lên mộ anh như lời tiễn biệt. Nhưng khi dốc ngược bình, chẳng có giọt nước nào chảy ra cả.

Hùng bàng hoàng nhận ra: Thực chất, chiếc bi-đông đã cạn khô từ trước khi Nam chuyền cho mọi người. Nam đã giữ cái miệng bình thật chặt, giả vờ như vẫn còn nước để tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho đồng đội, để họ tin rằng họ vẫn còn nguồn sống mà chiến đấu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bình ghi - đông | Câu chuyện thời hoa lửa