Cựu chiến binh

BÌNH MINH TRÊN BIỂN

BÌNH MINH TRÊN BIỂN

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÌNH MINH TRÊN BIỂN

Tôi là Nguyễn Văn Tuấn, người lính hải quân đã có những năm tháng gắn bó với biển khơi. Trong đời lính biển, tôi từng trải qua giông bão, những ca trực dài trong đêm, những chuyến đi xa bờ đầy thử thách. Nhưng có một khoảnh khắc rất yên bình, đến giờ vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức tôi, đó là những lần ngắm bình minh trên biển.

Hôm ấy, tôi trực ca sáng sớm. Trời còn tối, mặt biển chìm trong một màu xanh thẫm. Gió thổi nhẹ, mang theo hơi mặn quen thuộc. Con tàu lặng lẽ rẽ sóng, để lại sau lưng vệt nước trắng dài. Trên boong, mọi thứ yên ắng hơn ban ngày. Anh em phần lớn còn đang nghỉ, chỉ còn vài người làm nhiệm vụ như tôi.

Tôi đứng tựa lan can, mắt hướng ra phía chân trời. Phía đông, bầu trời bắt đầu có những dấu hiệu rất khẽ của bình minh. Một vệt sáng mỏng manh xuất hiện, tách bầu trời khỏi mặt biển. Màu đen của đêm dần nhạt đi, nhường chỗ cho sắc xanh nhạt rồi pha chút hồng dịu.

Khoảnh khắc ấy, biển trở nên hiền hòa lạ thường. Sóng chỉ lăn tăn, vỗ nhẹ vào mạn tàu. Tôi nghe rõ tiếng máy tàu đều đều, tiếng gió thổi qua dây cáp, tất cả hòa vào nhau thành một nhịp điệu chậm rãi. Giữa không gian mênh mông ấy, tôi bỗng thấy mình rất nhỏ bé, nhưng cũng rất bình yên.

Mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời. Ban đầu chỉ là một góc tròn đỏ cam, sau đó lớn dần, rực rỡ hơn. Ánh nắng đầu ngày chiếu xuống mặt biển, tạo thành một con đường ánh sáng lấp lánh kéo dài đến tận con tàu. Nước biển ánh lên màu vàng óng, đẹp đến mức tôi phải đứng lặng đi vài giây.

Tôi nhớ lúc ấy, một đồng đội đổi ca bước ra boong. Anh đứng cạnh tôi, cả hai không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bình minh lên. Giữa biển khơi, những giây phút như thế rất hiếm. Không còi lệnh, không sóng gió, không căng thẳng – chỉ có biển, trời và ánh sáng của ngày mới.

Ngắm bình minh, tôi chợt nghĩ đến gia đình nơi đất liền. Có lẽ lúc này, ở quê nhà, mặt trời cũng đang lên, mọi người chuẩn bị cho một ngày mới. Nghĩ đến đó, lòng tôi ấm lại. Tôi hiểu rằng, trong khi mình đứng đây canh giữ biển trời, thì phía sau là sự bình yên của bao mái nhà.

Bình minh trên biển không ồn ào. Nó đến chậm rãi, lặng lẽ, nhưng mang theo một nguồn năng lượng rất đặc biệt. Sau một đêm dài, ánh sáng ấy như xua đi mệt mỏi, tiếp thêm tinh thần cho người lính bắt đầu ca làm việc mới. Tôi chỉnh lại mũ, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi biển quen thuộc, sẵn sàng cho nhiệm vụ tiếp theo.

Khi mặt trời lên hẳn, boong tàu sáng rõ. Anh em bắt đầu ra làm việc, tiếng nói cười vang lên nhiều hơn. Con tàu lại nhộn nhịp như thường ngày. Nhưng trong tôi, khoảnh khắc bình minh vừa rồi vẫn còn đọng lại, như một khoảng lặng quý giá giữa những ngày lênh đênh.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần nhìn thấy mặt trời mọc, tôi lại nhớ đến bình minh trên biển năm xưa. Nhớ ánh nắng trải dài trên sóng nước, nhớ cảm giác đứng giữa trùng khơi đón ngày mới. Với tôi, đó không chỉ là một cảnh đẹp, mà là một phần ký ức của đời lính hải quân – nơi tôi học được cách trân trọng những giây phút yên bình, giản dị giữa biển trời bao la.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BÌNH MINH TRÊN BIỂN | Câu chuyện thời hoa lửa