BÌNH MINH TRÊN THAO TRƯỜNG
BÌNH MINH TRÊN THAO TRƯỜNG
BÌNH MINH TRÊN THAO TRƯỜNG
Tôi là Nguyễn Ngọc Thân, một người lính đã trải qua nhiều buổi sáng trên thao trường, nhưng có một bình minh mà đến giờ tôi vẫn nhớ rất rõ. Đó không phải là buổi sáng đặc biệt vì có sự kiện lớn hay thành tích gì nổi bật, mà vì khoảnh khắc bình minh trên thao trường hôm ấy đã in sâu vào tâm trí tôi, như một dấu mốc lặng lẽ của đời lính.
Sáng hôm đó, đơn vị chúng tôi dậy từ rất sớm. Trời còn tối, sương phủ trắng cả thao trường rộng lớn. Khi bước ra khỏi khu nhà ở, tôi kéo cao cổ áo, hít một hơi thật sâu. Không khí buổi sớm lạnh và trong, mang theo mùi đất ẩm quen thuộc. Cả đơn vị xếp hàng ngay ngắn, im lặng chờ lệnh, chỉ nghe tiếng giày chạm đất khe khẽ.
Phía đông, bầu trời bắt đầu đổi màu. Từ một màu xám đậm, dần dần xuất hiện những vệt sáng nhạt. Bình minh đến rất chậm, như thể muốn thử thách sự kiên nhẫn của những người lính đang đứng chờ. Trên thao trường, cỏ còn đẫm sương, mỗi bước chân đi qua đều để lại dấu in mờ mờ trên mặt đất.
Khi hiệu lệnh vang lên, chúng tôi bắt đầu buổi huấn luyện sáng. Những động tác khởi động được thực hiện đều tăm tắp. Trong lúc vận động, tôi tranh thủ liếc nhìn bầu trời. Ánh sáng mỗi lúc một rõ hơn, nhuộm cả thao trường một màu hồng nhạt dịu dàng. Mặt trời chưa lên hẳn, nhưng ánh sáng của nó đã đủ để xua đi cái lạnh đầu ngày.
Bình minh trên thao trường không ồn ào. Không có tiếng xe cộ, không có người qua lại, chỉ có tiếng hô nhịp, tiếng bước chân và hơi thở của hàng trăm con người hòa vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận rất rõ sự đồng đều, kỷ luật – thứ đã trở thành một phần của đời lính chúng tôi.
Khi mặt trời nhô lên khỏi hàng cây phía xa, ánh nắng đầu tiên chiếu xuống thao trường. Những giọt sương trên cỏ lấp lánh như những hạt nhỏ bằng bạc. Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, hòa cùng cái lạnh còn sót lại của buổi sớm. Tôi thấy người mình tỉnh táo hẳn lên, mọi mệt mỏi của đêm qua như được ánh nắng cuốn đi.
Trong lúc nghỉ ngắn giữa giờ, tôi đứng nhìn quanh thao trường. Anh em ai cũng mồ hôi lấm tấm, áo ướt dần sau lưng, nhưng nét mặt thì nghiêm túc và tập trung. Không ai nói nhiều, chỉ trao nhau những ánh mắt quen thuộc. Giữa không gian ấy, tôi chợt nghĩ: có lẽ bình minh đẹp nhất không phải là nơi có cảnh sắc lộng lẫy, mà là nơi con người đang bắt đầu một ngày mới bằng sự nỗ lực và kỷ luật.
Buổi huấn luyện tiếp tục khi mặt trời đã lên cao hơn. Nắng rõ dần, bóng người đổ dài trên mặt thao trường. Tiếng hô vang dội, đều và chắc. Tôi cảm nhận rõ nhịp sống quân ngũ bắt đầu từ những buổi sáng như thế này – giản dị, nghiêm túc và bền bỉ.
Khi buổi sáng kết thúc, chúng tôi giải tán đội hình, trở về đơn vị. Tôi ngoái lại nhìn thao trường một lần nữa. Ánh nắng đã tràn ngập, sương tan hết, chỉ còn mặt đất khô ráo và những dấu chân chằng chịt. Bình minh đã qua, nhường chỗ cho một ngày huấn luyện mới, với nhiều nhiệm vụ phía trước.
Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần thấy mặt trời mọc, tôi lại nhớ đến bình minh trên thao trường năm ấy. Nhớ cái lạnh đầu ngày, nhớ ánh sáng dịu dần lan tỏa, và nhớ cảm giác đứng trong hàng ngũ, sẵn sàng cho mọi nhiệm vụ.
Với tôi, bình minh trên thao trường không chỉ là một khoảnh khắc của thiên nhiên, mà là biểu tượng của đời lính – mỗi ngày bắt đầu bằng kỷ luật, ý chí và niềm tin âm thầm, để từ đó rèn nên con người vững vàng hơn qua từng buổi sớm.



