Cựu chiến binh

Bình nước chuyền tay

Một bình nước nhỏ được chuyền từ người này sang người khác trong đoàn quân hành quân giữa mùa khô. Không ai uống đủ phần của mình, bởi ai cũng nghĩ đến người phía sau. Với Ông Lê Văn Khải, đó là ký ức giản dị nhất nhưng đẹp nhất về tình đồng đội.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Khải nhớ nhất những chuyến hành quân trong mùa khô.

Đường dài, thời tiết nóng, nước uống luôn là thứ quý giá. Mỗi người chỉ được mang theo một lượng nước nhất định.

Một ngày, đơn vị đi qua một đoạn đường rất dài. Nắng nóng khiến ai cũng khát.

Một chiến sĩ mở bình nước, uống một ngụm rồi đưa cho người bên cạnh.

Người kia cũng chỉ uống một ngụm và tiếp tục chuyền đi.

Đến khi chiếc bình quay trở lại, nước chỉ còn rất ít.

Không ai phàn nàn.

Ông Khải kể rằng ngày ấy, người lính luôn nghĩ nếu mình uống hết thì người sau sẽ không còn. Vì vậy, một ngụm nước cũng được chia thành nhiều phần.

Có lúc một người mệt, cả nhóm phải dừng lại. Người có nước đưa nước, người có lương khô chia lương khô. Người khỏe hơn mang giúp ba lô.

Không ai tính toán ai đã giúp mình bao nhiêu.

Sau chiến tranh, Ông Khải nhiều lần gặp lại đồng đội. Mỗi lần nhắc chuyện cũ, mọi người thường cười khi nhớ đến chiếc bình nước năm xưa.

Ông nói: “Ngày ấy nước quý thật, nhưng tình cảm còn quý hơn.”

Giờ đây, cuộc sống đã đầy đủ hơn. Một chai nước không còn là thứ khiến người ta phải dè sẻn từng ngụm.

Nhưng với Ông Khải, hình ảnh chiếc bình nước chuyền tay vẫn là biểu tượng của những năm tháng tuổi trẻ.

Nó nhắc Ông rằng trong hoàn cảnh khó khăn nhất, con người vẫn có thể dành cho nhau những điều tốt đẹp nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn