Cựu chiến binh

BÌNH YÊN ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI

Ký ức đầu tiên về cuộc đời lính của tôi không phải là tiếng súng, mà là mùi hương trầm và cành đào

Hải Phòng17/11/2025Ngô Hương Giang (Đoàn xã Tứ Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÌNH YÊN ĐƯỢC ĐÁNH ĐỔI

Tôi là Bùi Thanh Hiền. Sinh ra và lớn lên ở thôn Cự Lộc, xã Tứ Kỳ. Năm đó, tôi còn trẻ lắm, chỉ biết yêu đất, yêu làng, và căm thù giặc.

Ký ức đầu tiên về cuộc đời lính của tôi không phải là tiếng súng, mà là mùi hương trầm và cành đào. Ngày 11 tháng 1 năm 1967, chỉ còn 20 ngày nữa là Tết. Lệnh hành quân khẩn cấp đến. Cả làng tiễn chúng tôi, mắt ai cũng đỏ hoe. Khi đó, tôi không biết mình sẽ đi đâu, chiến đấu ở đâu. Chỉ biết, giặc còn đó, thì mình phải đi. "Đi không biết ngày về, chỉ biết đi để giữ lại cái Tết trọn vẹn cho những người ở nhà," tôi đã tự nhủ như vậy. Trong ba lô của tôi, không có quà Tết, không có thư từ. Chỉ có lời thề của tuổi trẻ: Thà hy sinh chứ không chịu mất nước.

Sáu Ngày Nằm Giữa Sinh Tử

Tôi đã nói về ngày ra đi, về lời thề khi Tết sắp đến. Nhưng mọi thứ thật sự thay đổi khi tôi tham gia Chiến dịch Tổng tiến công và Nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968.

Đó không chỉ là một trận đánh, đó là cả một cuộc chiến kéo dài, là chuỗi ngày mà cả miền Nam rung chuyển. Chúng tôi được giao nhiệm vụ đánh vào những vị trí trọng yếu, nơi hỏa lực địch dày đặc nhất.

Không có đường lùi.

Tôi còn nhớ rõ, trong một trận đánh ác liệt nhằm vào mục tiêu đã định. Địch phản công dữ dội. Tiếng đạn đại liên xé gió, tiếng pháo kích nổ rung chuyển cả mặt đất, bụi khói mù mịt đến mức không thể phân biệt nổi đâu là ngày, đâu là đêm. Chúng tôi phải bò, phải lăn, lợi dụng từng mô đất, gốc cây để tiến lên.

Xung quanh tôi, đồng đội ngã xuống. Không có thời gian để khóc, không có thời gian để chần chừ. Nếu dừng lại một giây, không chỉ bản thân tôi nguy hiểm, mà cả đơn vị có thể bị lộ. Chúng tôi chiến đấu bằng lý trí sắt đá và bằng tình đồng đội. Khi thấy một chiến sĩ gục xuống, người bên cạnh lập tức xông lên lấp vào khoảng trống đó.

Tôi cầm súng, lao lên. Giữa làn đạn như mưa, tôi chỉ có một suy nghĩ: "Đánh, phải đánh thắng. Đánh vì những người đã ngã xuống"

Rồi tôi trúng đạn. Một cảm giác nóng ran, kinh hoàng xé toạc cơ thể. Tôi gục xuống. Xung quanh vẫn là tiếng súng, nhưng trong đầu tôi, mọi thứ trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tôi bị thương nặng. Mất đi ý thức. Khi tỉnh lại, tôi thấy mình nằm giữa chiến trường lạnh lẽo. Tôi cố gắng nhấc tay, nhưng không được. Tôi đã bị bỏ lại. Tôi nằm đó, giữa những người đồng đội đã hy sinh. Sáu ngày đêm dài như sáu thế kỷ. Tôi không thể nhúc nhích. Tôi cố gắng uống từng giọt nước mưa đọng lại trên lá, ăn chút cỏ dại nếu có thể với tới. Trong bóng đêm, tôi nghe tiếng chim kêu, tiếng côn trùng. Tôi nhớ về mẹ, nhớ về bát canh cua đồng Tứ Kỳ. Tôi tự hỏi, liệu mình có chết ở đây không? Nhưng rồi, một ý chí mãnh liệt lại trỗi dậy. Tôi còn nợ lời thề. Tôi chưa thấy được ngày độc lập.

Sự sống sót của tôi trong sáu ngày đó là một phép màu, hay là do ý chí đã tạo nên phép màu. Đến ngày thứ sáu, tôi gần như kiệt sức, lịm đi. Khi tỉnh lại, tôi thấy khuôn mặt lo lắng của đồng đội. Họ đã không bỏ rơi tôi.Được đưa về tuyến sau, nhưng tôi không thể nằm yên. Vết thương vừa khô miệng, tôi đã xin trở lại đơn vị. Tôi không còn nguyên vẹn, cơ thể tôi đã mang thương tích 51%, nhưng tinh thần tôi là 100%. Đó là cách chúng tôi chiến đấu. Đó là cách chúng tôi yêu nước.

Sợi dây của những người đồng đội

Chiến trường là nơi khắc nghiệt nhất, nhưng cũng là nơi tình cảm con người chân thật nhất. Đồng đội của tôi, chúng tôi không chỉ là chiến hữu, chúng tôi là anh em ruột thịt được sinh ra từ máu lửa. Khi tôi bị thương trong trận Mậu Thân, mọi thứ hỗn loạn. Tôi nằm đó, tưởng chừng như đã bị lãng quên giữa xác địch và khói súng. Cảm giác đau đớn thể xác không bằng nỗi tuyệt vọng khi nghĩ mình sẽ cô độc ra đi. Nhưng trong suốt sáu ngày kinh hoàng nằm lại chiến trường, tôi vẫn nghe văng vẳng tiếng gọi nhau của anh em. Họ không thể quay lại ngay lập tức vì hỏa lực địch quá mạnh và còn một điều nữa đó là địch buộc lựu đạn vào xá những người tử trận để phòng khi quân ta tới đưa chiến sỹ về sẽ gây thương vong. Nhưng họ không ngừng tìm kiếm. Tôi biết, họ đã liều mình.

Đến ngày thứ sáu, tôi gần như không còn hơi thở. Rồi tôi nghe thấy tiếng thì thào. Không phải tiếng súng, mà là tiếng người.

"Hiền! Bùi Thanh Hiền!"

Đồng đội đã tìm kiếm suốt sáu ngày, bất chấp nguy hiểm rình rập.

Việc đưa tôi ra khỏi trận địa là cả một kỳ tích vì vừa phải đề phòng hỏa lực địch có thể bất ngờ nã xuống bất cứ lúc nào. Sống trở về, tôi luôn giữ trong mình lời thề: Phải sống tốt, sống xứng đáng, không chỉ cho mình, mà cho cả những người đã hy sinh"

Đó là tình đồng đội. Một tình cảm không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần một hành động giữa ranh giới sinh tử.

Bác Hiền xúc động kể lại hành trình gian nan được cõng ra khỏi trận địa, một hành trình mà Bác luôn xem là phép màu của tình anh em. Sự sống còn của Bác hôm nay, mang theo một phần máu thịt của những người đã ngã xuống.

Trở về sau chiến tranh với thương tật vĩnh viễn, Bác Hiền vẫn giữ trọn phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ" – sống giản dị, gương mẫu, tích cực tham gia các phong trào địa phương tại thôn Cự Lộc. Phẩm chất người lính không kết thúc khi tiếng súng im lặng, mà được thể hiện trong cách sống trách nhiệm với quê hương.

Ngọn Lửa Truyền Tiếp

Những lời kể mộc mạc mà thấm đẫm cảm xúc của Bác đã giúp thế hệ trẻ hôm nay thêm trân trọng giá trị của hòa bình, hiểu rõ cái giá của độc lập tự do.

Chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa" sẽ còn được Đoàn xã Tứ Kỳ tiếp tục thực hiện – như một lời nhắc nhở không bao giờ cũ: Mỗi đoàn viên thanh niên hãy luôn sống xứng đáng với truyền thống cha anh, tiếp nối ngọn lửa nhiệt huyết, và cống hiến hết mình để xây dựng quê hương Tứ Kỳ giàu đẹp, văn minh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn