Bọc hậu trong lửa đạn
Đơn vị rút lui, và tôi được giao nhiệm vụ ở lại bọc hậu. Đó là nhiệm vụ nguy hiểm nhất, vì phải đối mặt trực tiếp với địch đang tiến lên. Tôi chọn vị trí có thể quan sát tốt, rồi bắt đầu nổ súng cầm chân. Mỗi phút trôi qua đều dài như vô tận. Tôi biết mình phải kéo dài thời gian càng lâu càng tốt để đồng đội rút an toàn. Khi đạn gần hết, tôi chuẩn bị tinh thần cho tình huống xấu nhất. Nhưng đúng lúc đó, tín hiệu an toàn được phát ra. Tôi rút lui theo đường đã định. Khi gặp lại đơn vị, tôi mới thấy tay mình run lên vì căng thẳng.



