Bốc thăm để rút chạy (2)
Ngày 4 tháng 5 năm 1954, trước tình hình đã “lên tới đỉnh cao của sự tồi tệ” của quân Pháp ở Điện Biên Phủ, tướng Đờ Cátxtơri triệu tập các các sĩ quan cầm đầu các đơn vị còn lại bàn cách thực hiện kế hoạch rút chạy mà Bộ chỉ huy ở Hà Nội vừa thông báo. Lực lượng còn lại được chia làm ba cánh quân sút sang Thượng Lào theo ba hướng, nếu từng cánh quân tự lực phá vòng vây. Trong ba hướng đó, (Đông Nam, Nam và Tây) thì hướng Nam “có nhiều khả năng may mắn hơn cả”. Viên chỉ huy nào cũng muốn cánh quân của mình được thoát theo hướng Nam. Tranh luận kéo dài, không ai chịu nhượng bộ. Tướng Đờ Cátxtơri bất lực không dám quyết định. Cuối cùng, một lối thoát được coi là công bằng được đem áp dụng giữa những “chiến hữu” trong giờ phút thập tử nhất sinh: “bốc thăm”.
Kết quả như sau:
- Quân do đại tá Lăngle (Langlais) và trung tá Bigia (Bigeard) chỉ huy rút chạy theo hướng Đông Nam.
- Quân Lê dương và Bắc Phi do đại tá Lơmơniê (Lemeunier) và Vêđô chỉ huy rút chạy theo hướng Nam (hướng may mắn).
- Quân hỗn hợp ở quân khu Idaben (Hồng Cúm) do đại tá Lalăng (Lalande) chỉ huy chạy theo hướng Tây.
- Toàn bộ lính bị thương và nhân viên quân y ở lại và “tin chắc là đối phương sẽ đối đãi tử tế”.
Được Nava (Navare) giao cho toàn quyền quyết định về thời gian nên mọi người quyết định sẽ bắt đầu rút chạy vào hồi 20 giờ ngày 7 tháng 5.
Nhưng mọi mưu toan trên đều thất bại. Điện Biên Phủ do tướng Đờ Cátxtơri chỉ huy đã đầu hàng sớm hơn. Lúc đó là 17 giờ 50 phút ngày 7 tháng 5 năm 1954.



