Bài viết

bom đạn nơi chiến trường rực lửa

Hà Tĩnh10/05/2026Lê Thị Minh Phương 11A1 (Trường THPT Lê Quý Đôn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ rất rõ ngày mình rời quê. Năm đó tôi 19 tuổi. Mẹ tôi không khóc, chỉ lặng lẽ chuẩn bị cho tôi một túi gạo nhỏ và dặn: ‘Đi mạnh giỏi, con nhé.’

Tôi lên đường mà không biết chiến tranh thực sự khốc liệt đến mức nào.

Khi vào chiến trường, điều đầu tiên tôi cảm nhận được là tiếng bom. Nó không giống bất cứ thứ gì tôi từng nghe. Mỗi lần bom nổ, mặt đất rung lên, còn tim tôi thì như muốn nhảy ra ngoài.

Có một lần, tôi tưởng mình không thể sống nổi.

Hôm đó, đơn vị tôi đang hành quân thì bị máy bay phát hiện. Chúng tôi chưa kịp ẩn nấp thì bom đã rơi xuống. Tôi lao xuống một hố đất gần đó, hai tay ôm đầu, không dám ngẩng lên.

Tiếng nổ dồn dập. Đất đá phủ kín người tôi. Tôi không nghe thấy gì nữa, chỉ còn một khoảng im lặng đáng sợ.

Tôi nghĩ: ‘Chắc mình chết rồi.’

Không biết bao lâu sau, tôi tỉnh lại. Trời đã yên hơn. Tôi cố gắng bò ra khỏi hố. Người tôi đầy đất, tai vẫn ù đi. Tôi nhìn xung quanh…

Đồng đội của tôi… có người không còn đứng dậy nữa.

Tôi gọi, nhưng không ai trả lời.

Lúc đó, tôi không khóc. Tôi chỉ thấy trống rỗng. Một cảm giác mà đến giờ tôi vẫn không thể diễn tả được.

Tôi là người sống sót.

Nhưng sống sót không phải lúc nào cũng là điều dễ chịu.

Sau ngày hôm đó, mỗi lần nghe tiếng động lớn, tôi vẫn giật mình. Có những đêm, tôi mơ thấy lại cảnh hôm ấy.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Mọi thứ yên bình, nhưng trong tôi thì không hoàn toàn như vậy nữa.

Tôi đã sống… nhưng một phần tuổi trẻ của tôi đã ở lại nơi chiến trường.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
bom đạn nơi chiến trường rực lửa | Câu chuyện thời hoa lửa