Bông hoa đỏ bên bờ suối
Câu chuyện kể về tình đồng đội sâu nặng của những nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Giữa những ngày mưa bom bão đạn, một bông hoa rừng đỏ thắm đã trở thành kỷ vật thiêng liêng, gắn với sự hy sinh xúc động của một cô gái trẻ.
Năm 1970, bà Phạm Thị Lan là thành viên của một tổ nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường trên tuyến đường 20 Quyết Thắng.
Ngày ấy, các cô gái tuổi mười tám đôi mươi sống giữa đại ngàn Trường Sơn, ăn cơm vắt, ngủ võng tăng và đối mặt với bom đạn mỗi ngày.
Trong tổ có cô gái trẻ nhất tên Nguyễn Thị Hạnh.
Hạnh mới mười chín tuổi, quê ở Nghệ An, lúc nào cũng cài một bông hoa rừng đỏ lên vành mũ.
Cô thường cười:
“Bom đạn thì bom đạn, con gái vẫn phải đẹp chứ chị!”
Một buổi sáng tháng 10, đơn vị nhận lệnh khẩn cấp san lấp hố bom để đoàn xe kịp vượt đèo.
Máy bay địch bất ngờ quay lại.
Tiếng còi báo động vang lên.
Mọi người chạy tìm nơi trú ẩn thì Hạnh phát hiện một đồng đội bị kẹt dưới gốc cây đổ.
Không chút do dự, cô lao tới kéo bạn ra.
Đúng lúc ấy, một quả bom nổ gần.
Khi khói tan, Hạnh nằm bất động bên bờ suối nhỏ.
Trên vành mũ của cô, bông hoa đỏ vẫn còn nguyên.
Bà Lan kể, giọng nghẹn lại:
“Hôm ấy, cả tổ đã khóc rất nhiều. Chúng tôi đặt bông hoa ấy bên dòng suối và hứa sẽ sống, chiến đấu thay phần của Hạnh.”
Nhiều năm sau, bà trở lại chiến trường xưa.
Bên bờ suối ấy, những bông hoa rừng đỏ vẫn nở rực.
Bà lặng người thì thầm:
“Hạnh vẫn ở đây, giữa màu hoa Trường Sơn năm ấy.”



