BÔNG HOA ĐỎ NƠI PHÁP TRƯỜNG
Câu chuyện kể về lòng kiên trung, bất khuất của nữ anh hùng Võ Thị Sáu trước giờ phút hy sinh tại Côn Đảo.
Bà Lê Thị Mai vẫn nhớ như in buổi sáng hôm ấy – một buổi sáng nặng nề ở nhà tù Côn Đảo. Không khí lặng đi, nhưng trong lòng những người tù lại dậy lên một nỗi xúc động khó tả.
“Chúng tôi nghe tin Sáu sẽ bị xử bắn,” bà Mai kể, giọng chậm lại. “Ai cũng đau, nhưng không ai khóc thành tiếng.”
Trái với tưởng tượng của nhiều người, Võ Thị Sáu bước ra pháp trường với dáng vẻ bình thản. Cô mặc bộ áo bà ba, mái tóc buông nhẹ, ánh mắt sáng và kiên định.
“Cô ấy không hề run sợ,” bà Mai nói. “Trước khi bị bịt mắt, Sáu còn yêu cầu không bịt – cô muốn nhìn Tổ quốc lần cuối.”
Giữa tiếng sóng biển xa xa, tiếng hô vang của người con gái trẻ khiến tất cả lặng đi:
“Việt Nam muôn năm!”
Phát súng nổ, nhưng trong lòng những người chứng kiến, hình ảnh ấy không bao giờ mất đi.
“Với chúng tôi, Sáu không chết,” bà Mai khẽ nói. “Cô ấy trở thành ngọn lửa.”



