BÔNG HOA GIỮA LỬA ĐẠN
Những năm tháng chiến tranh, trên tuyến Đường Trường Sơn, nơi được gọi là “tọa độ lửa”, có một cô thanh niên xung phong tên Hương.
Cô mới 18 tuổi – cái tuổi mà nhiều người còn đang mơ về tương lai, về giảng đường, về những ngày bình yên. Nhưng Hương đã rời quê, khoác lên mình màu áo xanh, mang theo một niềm tin giản dị: góp một phần nhỏ bé để đất nước được tự do. Công việc của Hương và đồng đội là san lấp hố bom, dẫn đường cho xe qua. Ban ngày, họ ẩn mình trong rừng để tránh máy bay. Đêm xuống, khi bom đạn tạm ngưng, họ lại lao ra đường. Tiếng cuốc, tiếng xẻng vang lên trong đêm tối. Mồ hôi hòa với bùn đất, ánh đèn pin le lói giữa rừng sâu. Có những lúc bom vừa dứt, đất còn nóng, khói còn bốc lên, họ đã vội vàng lao ra làm việc. Hương là người nhỏ nhất đội, nhưng lúc nào cũng xung phong làm việc nặng. Cô hay cười, nụ cười sáng như ánh đèn giữa đêm tối. Có một điều đặc biệt, Hương luôn mang theo trong túi áo một hạt giống nhỏ – hạt hoa dại mà cô nhặt được ở quê nhà. Một lần, đồng đội hỏi:
“Mang theo làm gì vậy?” Cô cười:
“Hòa bình, em sẽ trồng nó. Để xem giữa đất bom có nở hoa không.” Câu nói ấy khiến mọi người bật cười. Nhưng không ai biết, trong lòng cô, đó là một niềm tin rất thật. Một đêm, sau trận bom lớn, con đường bị cày xới tan hoang. Nếu không sửa kịp, đoàn xe phía sau sẽ bị ách lại. Cả đội lao ra làm việc ngay trong đêm. Không ai nói với ai, chỉ biết rằng phải làm thật nhanh. Hương quỳ xuống bên một hố bom lớn, dùng cuốc lấp từng nhát đất. Mồ hôi chảy xuống, hòa vào bùn. Nhưng cô không dừng lại. Bỗng… tiếng máy bay gầm rú trên đầu. “Máy bay quay lại!” – ai đó hét lên. Mọi người tìm chỗ trú, nhưng Hương vẫn ở lại. Cô nhìn đoạn đường chưa kịp lấp xong, rồi tiếp tục làm. Bom nổ. Đất đá tung lên, ánh lửa xé toạc màn đêm. Khi tiếng bom dứt, đồng đội chạy ra. Họ gọi tên Hương… không có tiếng trả lời. Họ tìm thấy cô nằm bên đoạn đường vừa được lấp xong. Trên tay cô vẫn nắm chặt chiếc cuốc. Gương mặt bình yên, như thể chỉ đang ngủ. Con đường đã thông. Đoàn xe đêm hôm ấy vẫn kịp thời vượt qua. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, nơi ấy đã trở thành một con đường xanh mát. Cây cối mọc lên, che đi dấu tích bom đạn năm xưa. Người ta kể rằng, bên vệ đường, có một loài hoa dại mọc lên – nhỏ bé nhưng rất bền bỉ. Nó nở giữa đất cằn, giữa nắng gió, không cần chăm sóc. Không ai biết chắc, nhưng có người tin rằng… đó chính là hạt giống mà Hương mang theo năm ấy. Giữa thời hoa lửa, có những con người đã sống như những bông hoa – nhỏ bé nhưng rực rỡ, ngắn ngủi nhưng bất tử.
Có những ước mơ chưa kịp thực hiện… nhưng vẫn nở hoa theo cách riêng của nó.



