Bông hoa trên tuyến lửa
Câu chuyện kể về một nữ thanh niên xung phong trẻ tuổi làm nhiệm vụ san lấp hố bom, giữ cho mạch giao thông luôn thông suốt trong những năm chiến tranh ác liệt.
Năm 1968, Trần Thị Lan khi ấy mới 18 tuổi đã tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Công việc của chị là san lấp hố bom, đảm bảo đường cho xe ra tiền tuyến. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng luôn phải đối mặt với hiểm nguy vì bom đạn có thể ập xuống bất cứ lúc nào.
Một buổi trưa, khi cả tổ đang nghỉ bên vệ đường, máy bay địch bất ngờ quay lại ném bom. Mặt đất rung chuyển, đất đá văng khắp nơi. Khi khói tan, con đường vừa sửa xong lại bị cày nát bởi những hố bom mới.
Không kịp nghỉ ngơi, chị Lan cùng đồng đội lập tức lao ra đường. Tay cuốc, tay xẻng, họ vừa làm vừa nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có lúc, chị phải nằm rạp xuống đất để tránh mảnh bom rồi lại đứng dậy tiếp tục công việc.
Trong một lần như vậy, một đồng đội của chị bị thương nặng. Không chần chừ, chị Lan đã cõng bạn băng qua đoạn đường đầy khói bụi để đưa đến trạm cứu thương, dù bản thân cũng kiệt sức.
Đêm xuống, con đường lại thông xe. Những đoàn xe tiếp tế nối nhau đi qua, ánh đèn xe hắt lên khuôn mặt lấm lem nhưng rạng rỡ của chị. Chị nói: “Chỉ cần xe còn chạy, chúng tôi còn đứng vững.”
Sau chiến tranh, mỗi lần nhớ lại, chị Lan vẫn tự hào vì những năm tháng tuổi trẻ đã sống hết mình cho Tổ quốc – như một bông hoa nhỏ nhưng kiên cường giữa tuyến lửa.



