Cựu chiến binh

BÓNG MA TRÊN ĐỈNH CAO ĐIỂM

Hải Phòng12/01/2026Vũ Văn Tuấn (Đoàn xã Khúc Thừa Dụ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 5 năm 1986, vùng biên cương chìm trong sương mù đặc quánh. Đối với người lính trinh sát, sương mù vừa là kẻ thù, vừa là tấm áo giáp bảo vệ. Đêm nay, tổ trinh sát của ông Hưu có nhiệm vụ bí mật tiếp cận chân cao điểm mà địch vừa chiếm đóng để xác định sơ đồ hầm hào và các vị trí đặt súng cối.

Cái lạnh ở vùng cao biên giới không giống cái lạnh ở đồng bằng. Nó buốt thấu xương tủy, khiến đôi tay nếu không cẩn thận sẽ tê cứng, khó lòng bóp cò súng hay bám vào vách đá. Ông Hưu cùng đồng đội di chuyển dọc theo các khe suối cạn. Mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng để không làm lở một hòn đá nhỏ, vì giữa đêm vắng, một tiếng động lạ cũng có thể kéo theo cả một loạt đạn pháo. Kinh nghiệm của người lính trinh sát dạy ông rằng: "Địch càng đông, sơ hở càng nhiều". Nhưng để tìm thấy sơ hở đó, họ phải bò sát đến mức có thể ngửi thấy mùi thuốc lá và nghe thấy tiếng lính địch xì xào bên kia chiến tuyến.

Khi tổ trinh sát đang bò qua một đoạn hào bỏ hoang dưới chân cao điểm, bất ngờ sương mù tan nhẹ. Trong ánh sáng mờ ảo của các quầng pháo sáng từ phía xa vọng lại, ông Hưu khựng lại. Cách ông chưa đầy 5 mét là một toán tuần tra của địch cũng đang di chuyển lặng lẽ. Hai bên đều bất ngờ. Trong khoảnh khắc ấy, bản năng của người lính trinh sát trỗi dậy: Không được nổ súng. Nếu nổ súng, toàn bộ nhiệm vụ sẽ đổ bể và pháo địch sẽ trùm lên khu vực này ngay lập tức. Ông Hưu ra hiệu cho anh em ép mình vào vách hào, nín thở đến mức lồng ngực đau nhức. Toán địch đi qua, tiếng đế giày đinh nghiến trên sỏi nghe rõ mồn một. Chỉ khi cái bóng cuối cùng khuất hẳn vào màn sương, ông mới khẽ thở phào, mồ hôi lạnh vã ra dù trời đang dưới 10oC.

Suốt đêm đó, ông Hưu và đồng đội kiên nhẫn bám trụ. Không có giấy bút vì không được phép dùng đèn pin, mọi thông tin về vị trí hầm ngầm, ụ súng đại liên, hay quy luật tuần tra của địch đều được ông "vẽ" lại trong đầu bằng trí nhớ tuyệt vời của một người lính trinh sát lão luyện. Trở về đơn vị khi trời bắt đầu hừng sáng, đôi mắt ông đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sương muối, nhưng trong tay là những thông tin sống còn để pháo binh ta có thể "nhổ" sạch các hỏa điểm địch trong trận đánh hôm sau.

Người lính trinh sát Vũ Văn Hưu và những đồng đội của ông chính là những "mắt thần" của mặt trận. Những chiến công của họ thường không ồn ào bằng tiếng pháo, nhưng lại được viết nên bằng lòng dũng cảm phi thường giữa lằn ranh sinh tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn