Bóng mẹ bên hiên vắng
Mẹ vẫn ngồi đó, bên hiên nhà quen thuộc, ánh mắt dõi ra con đường làng. Những buổi chiều trôi qua chậm rãi, chỉ có tiếng gió và tiếng lá xào xạc làm bạn. Bóng mẹ ngày càng gầy, nhưng nỗi chờ đợi thì chưa bao giờ vơi đi.
Từ ngày anh ra đi, mẹ không còn quen với sự im lặng. Những bữa cơm thiếu một người, chiếc ghế vẫn được giữ nguyên như cũ. Mẹ tin rằng một ngày nào đó, anh sẽ trở về, bước qua cánh cổng và gọi tiếng “mẹ” thân quen.
Dù năm tháng trôi qua, dù tóc đã bạc, mẹ vẫn giữ niềm tin ấy. Bóng mẹ bên hiên vắng không chỉ là hình ảnh của sự chờ đợi, mà còn là biểu tượng của tình yêu thương bền bỉ, không gì có thể lay chuyển.



