Bóng người bên dốc đá
Bà Tòng Thị Lý sống một mình ở chân dốc đá, nơi con đường mòn ngày xưa từng là tuyến vận chuyển lương thực. Bà bảo, suốt những năm chiến tranh, bà gần như không ngủ trọn giấc.
“Cứ tối là đi,” bà kể, “gùi gạo, gùi muối, lặng lẽ như cái bóng.”
Con dốc ấy dựng đứng, đá tai mèo sắc như dao. Nhiều người trượt chân, rách cả chân tay. Nhưng không ai dám kêu, vì chỉ một tiếng động cũng có thể khiến cả đoàn gặp nguy.
Một đêm, bà gặp một chiến sĩ trẻ bị thương nằm bên đường. Không kịp báo ai, bà cõng anh về lán. “Nó nhẹ lắm, như đứa trẻ,” bà nhớ lại.
Người lính ấy sống sót, rồi rời đi. Nhiều năm sau, ông quay lại tìm bà, mang theo một túi gạo và một lời cảm ơn.
Bà chỉ cười: “Ngày đó ai cũng vậy thôi.”
Giờ đây, dốc đá vẫn còn, nhưng cỏ đã mọc xanh. Bà vẫn sống ở đó, như một chứng nhân lặng lẽ của thời gian.



