Cựu Thanh niên xung phong

Bóng Tre Bên Đồi Gió

Câu chuyện kể về cô Thúy – cô gái 17 tuổi rời quê tham gia vận chuyển trên tuyến đường gian khó. Bên cạnh những thử thách, cô luôn giữ nụ cười, tình bạn và niềm tin vào ngày mai sáng.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Thị Nhung (xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều ở làng nhỏ ven đồi, gió thổi nhẹ làm rặng tre phía sau nhà xào xạc. Bà Thúy – nay mái tóc đã bạc trắng – ngồi trên chiếc chõng tre trước sân, kể chuyện cho lũ trẻ tụm lại xung quanh.

“Ngày xưa, lúc bằng tuổi tụi cháu, bà cũng nghịch lắm,” bà cười, ánh mắt ấm áp. “Vậy mà một ngày, bà rời làng, theo đoàn dân công làm nhiệm vụ trên tuyến đường đồi gió.”

1. Những bước chân đầu tiên

Lúc đó, Thúy chỉ 17 tuổi. Ba mẹ tiễn cô ra đầu làng. Mẹ dúi vào tay cô một chiếc túi nhỏ:
“Trong có mấy miếng đường phên. Khi nào mệt, con lấy ăn cho khỏe.”

Thúy ôm mẹ, hứa: “Con sẽ mạnh mẽ, mẹ đừng lo.”

Cô theo đoàn người trẻ tuổi, ai cũng mang ba lô nặng nhưng gương mặt đầy khí thế. Trên con đường đầy bụi đất, tiếng nói cười vang cả sườn đồi.

2. Đêm trên đồi gió

Công việc của họ là gùi lương thực, vá đường hỏng, dẫn nước ra khỏi các đoạn ngập bùn. Đêm đến, cả đội nằm trên bãi cỏ, nghe tiếng gió rít qua đồi.

Thúy nhớ mãi một buổi tối, gió mạnh đến mức lá tre rơi đầy tóc. Cô và bạn thân tên Lài đùa nhau:
“Mai tỉnh dậy chắc tụi mình thành… cái chổi tre mất!”

Cả nhóm bật cười, xua tan đi mệt mỏi.

3. Khoảnh khắc không thể quên

Một ngày mưa lớn, đất đá sạt xuống làm con đường bị lấp. Cả đội lao vào dọn dẹp, áo ướt, tay lấm bùn nhưng không ai than thở.

Thúy trượt chân, suýt ngã. Lài kịp nắm lấy tay cô:
“Không sao đâu, có mình đây.”

Thúy nhìn bạn, mỉm cười. Giữa gian nan, tình bạn trở thành thứ ánh sáng ấm áp nhất.

Cuối buổi chiều, con đường được thông. Mọi người nhìn nhau, không ai nói lời to tát, nhưng trong lòng đều dâng lên sự tự hào.

4. Những bông hoa nở muộn

Sáng hôm sau, đồi gió đầy những bông hoa dại nhỏ xíu nở sau cơn mưa.

Thúy reo lên: “Đẹp quá! Hoa cũng biết chúng ta đã cố gắng.”

Cô hái một bông cài lên tóc Lài. Cả đội nhìn nhau, cười hiền:
“Giữa bùn đất mà vẫn có hoa nở, đúng là thời hoa lửa.”

5. Lời kể bên hiên nhà

Kể đến đây, bà Thúy ngừng lại, nhìn lũ trẻ.
“Những ngày đó vừa vất vả vừa vui lắm. Không phải vui vì sung sướng, mà vì mọi người luôn san sẻ cho nhau từng miếng đường phên, từng câu nói ấm lòng.”

Một cậu bé hỏi:
“Bà có sợ không ạ?”

Bà mỉm cười:
“Sợ chứ. Nhưng mạnh mẽ hơn nỗi sợ là tình bạn và niềm tin rằng nếu mình cố gắng, ngày mai sẽ tốt hơn.”

Gió lại thổi qua hàng tre. Lũ trẻ ngồi im vài giây, rồi nói:
“Bà kể nữa nhé!”

Bà xoa đầu một đứa:
“Để mai nhé. Câu chuyện nào cũng cần có thời gian để thấm.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn