Bữa cơm chia bốn
Một bữa cơm thời chiến chỉ có cơm, rau, khoai và chút muối vừng nhưng được bốn nữ TNXP chia đều cho nhau. Không ai nghĩ mình thiệt phần, bởi ai cũng hiểu người bên cạnh cũng đang thiếu thốn. Ký ức ấy trở thành câu chuyện đẹp về sự sẻ chia.
Bà Đỗ Thị Yến nhớ rằng những năm làm thanh niên xung phong, một bữa cơm đủ đầy là điều không dễ có. Có những ngày cả đội chỉ có ít gạo, rau và vài củ khoai, nhưng mọi người vẫn quây quần bên nhau sau giờ làm việc. Một lần, bốn chị em cùng nấu chung một nồi cơm, mỗi người chỉ có một phần nhỏ nhưng chẳng ai than phiền. Khi một người phát hiện mình còn thêm củ khoai, chị lặng lẽ bẻ thành bốn phần; người khác có chút muối vừng cũng chia đều cho cả nhóm.
Bữa cơm hôm ấy chẳng có món gì đặc biệt, vậy mà Bà Yến lại nhớ suốt nhiều năm. Điều Bà nhớ không phải vị của cơm hay khoai, mà là hình ảnh bốn người ngồi sát bên nhau, vừa ăn vừa kể chuyện và động viên nhau sau một ngày mệt mỏi. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, mọi người không nghĩ đến chuyện giữ phần hơn cho mình mà luôn nhìn xem người bên cạnh còn thiếu gì. Sự sẻ chia diễn ra tự nhiên đến mức chẳng ai cho rằng đó là một việc đáng kể.
Sau chiến tranh, cuộc sống thay đổi, những bữa cơm ngày ấy chỉ còn trong ký ức. Bà Yến nói rằng mình có thể quên nhiều món ăn từng nếm qua, nhưng rất khó quên những người đã từng ngồi cùng mâm và chia với mình từng miếng khoai, chút muối. Với Bà, tình đồng đội đôi khi không nằm ở những điều lớn lao mà được hình thành từ chính những bữa cơm giản dị như thế. Đó là ký ức về một tuổi trẻ nghèo vật chất nhưng giàu tình người.



