Bữa cơm chia đôi trong ngày đói
Trong một thời điểm thiếu lương thực nghiêm trọng, khi chỉ còn lại một phần cơm ít ỏi, một người lính đã chia phần ăn của mình cho đồng đội đang kiệt sức. Hành động giản dị ấy đã giúp đồng đội vượt qua cơn đói và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.
Những năm chiến tranh khốc liệt tại vùng đất Quảng Trị, cuộc sống của người lính luôn gắn liền với thiếu thốn.
Có những ngày, lương thực được vận chuyển đến chậm.
Có khi cả đơn vị phải ăn uống rất dè sẻn.
Ông Bùi Văn Lộc khi ấy là một chiến sĩ hậu cần trẻ.
Nhiệm vụ của ông là chia khẩu phần ăn cho từng người trong đơn vị.
Một ngày nọ, do mưa lớn kéo dài, đường vận chuyển bị chia cắt.
Lương thực không đến kịp.
Kho dự trữ của đơn vị chỉ còn lại một ít gạo.
Số gạo ấy chỉ đủ nấu một nồi cơm nhỏ.
Khi cơm chín, ông Lộc chia khẩu phần thật đều.
Mỗi người chỉ được một phần rất ít.
Nhưng ai cũng hiểu hoàn cảnh.
Không ai phàn nàn.
Trong đơn vị có một chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Tín.
Anh vừa trải qua nhiều ngày hành quân liên tục.
Sức khỏe yếu dần.
Khi nhận phần cơm của mình, anh ăn rất chậm.
Có lẽ vì phần cơm quá ít.
Hoặc vì anh đã quá mệt.
Sau bữa ăn, nhiều người vẫn còn cảm thấy đói.
Nhưng không ai nói ra.
Buổi tối hôm đó, ông Lộc phát hiện vẫn còn một phần cơm nhỏ trong nồi.
Đó là phần cơm ông dành cho mình.
Ông nhìn phần cơm ấy một lúc.
Rồi quay sang nhìn anh Tín.
Anh Tín đang ngồi tựa lưng vào thân cây.
Khuôn mặt mệt mỏi.
Ông Lộc cầm phần cơm của mình.
Tiến lại gần anh.
Nói:
"Cậu ăn thêm chút nữa đi."
Anh Tín ngạc nhiên:
"Còn cậu thì sao?"
Ông Lộc cười:
"Tôi chưa đói lắm."
Thực ra, ông cũng rất đói.
Nhưng ông biết rằng anh Tín cần phần cơm ấy hơn.
Anh Tín nhận phần cơm.
Ăn từng miếng nhỏ.
Sau khi ăn xong, anh nói:
"Cảm ơn cậu. Tôi thấy khỏe hơn rồi."
Những ngày sau đó, lương thực được tiếp tế trở lại.
Đơn vị có đủ cơm ăn.
Anh Tín dần hồi phục sức khỏe.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, hai người vẫn giữ liên lạc với nhau.
Mỗi khi gặp lại, họ thường nhắc đến bữa cơm nhỏ năm ấy.
Một bữa cơm không chỉ giúp vượt qua cơn đói.
Mà còn thể hiện tình đồng đội sâu sắc.
Ông Lộc thường nói:
"Trong chiến tranh, đôi khi một nắm cơm cũng quý như vàng."



