Bài viết

Bữa cơm chờ con

Hà Tĩnh06/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con trai tôi nhập ngũ năm nó vừa tròn 19 tuổi. Ngày tiễn con đi, tôi chỉ kịp dúi vào tay nó một nắm cơm và dặn: “Đi mạnh giỏi, mẹ đợi.”

Từ đó, căn nhà nhỏ trở nên vắng lặng. Mỗi ngày, tôi vẫn ra đồng, vẫn làm việc như bao người, nhưng trong lòng lúc nào cũng thấp thỏm. Tin tức từ chiến trường gửi về không đều, có khi vài tháng mới nhận được một lá thư.

Tôi giữ một thói quen kỳ lạ: mỗi bữa cơm, tôi luôn dọn thêm một bát, một đôi đũa cho con. Hàng xóm thấy vậy thì thương, có người khuyên tôi đừng làm thế nữa vì sẽ thêm buồn. Nhưng tôi tin, chỉ cần mình còn chờ, con mình nhất định sẽ trở về.

Có những đêm, tôi ngồi bên mâm cơm nguội, nhìn ra ngoài sân tối, tưởng tượng cảnh con trai đang ở đâu đó rất xa, có thể cũng đang ăn vội một bữa cơm như tôi từng chuẩn bị cho nó.Rồi một ngày, người cán bộ xã đến nhà. Nhìn ánh mắt của họ, tôi đã hiểu phần nào. Họ báo tin con tôi đã hy sinh trong một trận chiến ác liệt. Tai tôi ù đi, mọi thứ như sụp xuống.

Nhưng từ hôm đó, tôi vẫn dọn thêm một bát cơm mỗi ngày. Không phải vì tôi không tin vào sự thật, mà vì trong tim tôi, con vẫn luôn ở đó như chưa từng rời xa.Bây giờ, chiến tranh đã qua lâu rồi. Tôi đã già, nhưng thói quen ấy vẫn còn. Bữa cơm có thể đơn sơ, nhưng luôn đủ một chỗ cho con đứa con đã gửi lại tuổi trẻ của mình nơi chiến

trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn