Bữa cơm của sự đoàn tụ
Chiều hôm ấy, căn bếp nhỏ ấm lên bởi khói bếp quen thuộc.
Mẹ anh cặm cụi nấu ăn, như bao năm trước.
Anh ngồi bên, nhìn từng động tác quen thuộc mà thấy lòng nghẹn lại.
Đã bao năm rồi anh mới lại được ngồi đây.
Bữa cơm được dọn ra, giản dị như ngày xưa.
Chỉ có cơm, rau, và một ít cá kho.
Nhưng với anh, đó là bữa ăn quý giá nhất.
Không còn vội vàng, không còn lo sợ.
Mọi người ngồi bên nhau, nói chuyện chậm rãi.
Có lúc im lặng, nhưng là sự im lặng bình yên.
Anh nhìn mẹ, thấy mái tóc đã bạc đi nhiều.
Những năm tháng chờ đợi đã để lại dấu vết.
Anh không biết nói gì, chỉ lặng lẽ ăn.
Nhưng trong lòng hiểu rõ giá trị của khoảnh khắc này.
Bữa cơm không chỉ là ăn uống,
mà là sự trở về, sự đoàn tụ.
Và anh biết, có những điều giản dị như thế,
lại là điều quý giá nhất trong cuộc đời.



