Cựu chiến binh

Bữa cơm cuối cùng

Đỗ Văn Tâm Bữa cơm cuối cùng

Hải Phòng25/08/2026Xã Bình Phú (Xã Bình Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đỗ Văn Tâm là một chiến sĩ lái xe trên tuyến Trường Sơn. Anh nổi tiếng trong đơn vị vì lúc nào cũng nói về chuyện ăn uống.

Bạn bè gọi anh là “Tâm cơm”.

Một hôm, Tâm nhận được một gói nhỏ từ quê gửi vào. Trong đó có ít cá khô, mấy quả ớt và một lá thư của mẹ.

Tối hôm ấy, anh nấu một nồi cơm thật ngon.

Người bạn thân nhất của anh, Nguyễn Quốc Bình, hỏi:

“Có chuyện gì mà hôm nay sang thế?”

Tâm cười:

“Mẹ gửi đồ. Ăn đi.”

Bình nhìn đĩa cá:

“Để dành mai.”

“Mai lại có mai.”

Hai người ngồi dưới ánh đèn dầu yếu ớt. Họ vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà.

Tâm nói:

“Sau này tôi về quê mở quán cơm.”

“Đặt tên gì?”

“Quán Cơm Hòa Bình.”

Bình cười lớn:

“Nghe sến quá!”

“Thì hòa bình mới có người đến ăn.”

Sáng hôm sau, Tâm nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng.

Trước khi đi, anh quay lại:

“Bình, nhớ giữ nồi cơm nhé.”

Bình tưởng bạn đùa.

Chiếc xe đi được vài cây số thì bị máy bay đánh phá. Tâm hy sinh.

Bình tìm thấy chiếc xe cháy dở bên đường. Trong cabin, lá thư của mẹ Tâm vẫn còn nguyên.

Nhiều năm sau, Bình trở về quê Tâm.

Mẹ anh đã già. Bình kể lại bữa cơm cuối cùng.

Bà lặng người.

“Thằng Tâm có ăn no không?”

Bình không biết trả lời thế nào.

Anh chỉ nói:

“Dạ, no lắm bác ạ.”

Bà cụ gật đầu.

“Vậy là được.”

Sau chiến tranh, Bình mở một quán cơm nhỏ bên đường. Trên tấm biển có bốn chữ:

QUÁN CƠM HÒA BÌNH.

Ngày khai trương, Bình đặt một đĩa cá khô lên bàn, bên cạnh là bát cơm trắng.

Anh ngồi một mình.

“Ăn đi, Tâm.”

Ngoài đường, xe cộ chạy qua đông đúc.

Không còn tiếng bom.

Không còn những chuyến xe đi trong bóng tối.

Chỉ còn một bữa cơm bình thường, nhưng với Bình, đó là bữa cơm mà người bạn năm xưa đã hẹn sẽ cùng anh ăn trong một ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn