Bữa Cơm Cuối Cùng Trong Hầm
Một bữa cơm giản dị của những người lính trẻ trở thành bữa ăn cuối cùng họ cùng ngồi bên nhau trước trận đánh định mệnh.
Đêm trước trận đánh lớn năm 1972, trong căn hầm đất chật hẹp giữa chiến trường, tiểu đội của anh Nguyễn Hữu Thắng ngồi quây quần quanh nồi cơm vừa chín.
Bữa ăn hôm ấy chỉ có cơm trắng, ít muối vừng và mấy cọng rau rừng.
Nhưng ai cũng cười nói rộn rã như đang dự tiệc.
Người lính tên Trịnh Văn Cường vừa ăn vừa đùa:
— “Mai thắng trận, tôi về cưới vợ đầu tiên nhé!”
Cả hầm bật cười.
Một người khác chen vào:
— “Thế tôi về mở quán phở!”
Người thứ ba nói:
— “Tôi chỉ muốn về ngủ một giấc không nghe tiếng bom thôi!”
Tiếng cười vang lên át cả tiếng pháo vọng xa.
Không ai biết đó sẽ là lần cuối họ ngồi đủ mặt bên nhau.
Rạng sáng hôm sau, trận đánh nổ ra.
Đạn pháo dội xuống như mưa.
Cả đơn vị lao lên trong khói lửa.
Đến chiều, trận địa được giữ vững.
Nhưng khi kiểm quân số, ông Thắng lặng người.
Chiếc chỗ trống trong hàng ngũ nhiều hơn người còn đứng.
Trịnh Văn Cường – người nói sẽ cưới vợ – đã hy sinh bên sườn đồi.
Người mơ mở quán phở mất tích trong trận pháo kích.
Người chỉ muốn ngủ yên mãi mãi nằm lại trong giao thông hào.
Đêm hôm ấy, ông Thắng trở lại căn hầm cũ.
Nồi cơm còn sót lại vẫn đặt nguyên ở góc hầm.
Bát đũa của những người đã khuất vẫn nằm đó… như thể họ chỉ vừa đứng dậy rồi sẽ quay lại.
Ông ngồi xuống một mình, nhìn từng chiếc bát, nước mắt rơi không ngừng.
Ông thì thầm:
“Bữa cơm hôm qua… ai ngờ là bữa cuối…”
Nhiều chục năm sau, mỗi khi ăn cơm cùng con cháu, ông vẫn kể lại câu chuyện ấy.
Rồi lặng đi một lúc lâu trước khi nói:
“Hòa bình hôm nay… được đổi bằng những người chưa kịp ăn hết bữa cơm tuổi trẻ của mình.”



