Bài viết

Bữa Cơm Dưới Mưa Bom

Hà Tĩnh24/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, chiến tranh leo thang ác liệt trên nhiều vùng quê miền Bắc. Những trận bom liên tiếp trút xuống các tuyến giao thông, cầu cống và cả những ngôi làng nhỏ nằm ven đường vận tải chiến lược.

Làng Trung Hòa nằm bên một con đường đất đỏ dẫn ra quốc lộ. Dân làng đã quen với tiếng còi báo động, quen với những lần vội vã xuống hầm trú ẩn giữa lúc đang làm đồng hay nấu cơm.

Hôm ấy, bầu trời vừa hửng nắng sau nhiều ngày mưa. Các bà, các mẹ trong làng đang tranh thủ gặt lúa sớm thì một đoàn bộ đội hành quân ghé qua.

Những người lính trẻ ai cũng gầy đi vì những ngày dài vượt núi băng rừng. Quần áo phủ đầy bụi đỏ, ba lô nặng trĩu trên vai.

Thấy bộ đội dừng chân nghỉ dưới hàng tre đầu làng, bà con lập tức kéo đến hỏi han.

Bà Năm, người lớn tuổi nhất xóm, xúc động nhìn những chàng trai đáng tuổi con mình:

– Các con đã ăn gì chưa?

Một chiến sĩ trẻ cười:

– Dạ, chúng cháu vẫn còn lương khô.

Bà Năm khẽ lắc đầu:

– Đi đánh giặc mà chỉ ăn lương khô sao được.

Nói rồi bà quay về nhà lấy thúng gạo cuối cùng còn lại.

Nhìn mẹ mình đong gạo, chị Hạnh lo lắng:

– Nhà mình còn ít gạo lắm mẹ.

Bà Năm mỉm cười:

– Bộ đội còn phải ra trận. Mình còn làm ra được lúa.

Lời nói ấy nhanh chóng lan khắp làng.

Chỉ trong một giờ đồng hồ, mỗi nhà góp một ít. Nhà góp lon gạo, nhà góp bó rau, nhà góp mấy quả bí, vài con cá khô.

Dưới gốc đa đầu làng, những bếp lửa nhanh chóng đỏ hồng.

Các mẹ, các chị tất bật nấu cơm.

Mùi cơm mới thơm lừng lan tỏa trong không khí.

Những người lính ngồi bên nhau, xúc động nhìn bà con chuẩn bị bữa ăn.

Đúng lúc ấy, tiếng còi báo động bất ngờ vang lên.

Từ phía xa, tiếng động cơ máy bay ngày một rõ.

Mọi người biết rằng máy bay địch đang đến.

– Xuống hầm mau! – tiếng dân quân vang lên.

Người dân vội vã chạy xuống các hầm trú ẩn.

Nhưng bên những nồi cơm đang sôi, vài người mẹ vẫn nấn ná.

– Đợi cơm chín đã!

Bom bắt đầu nổ ở cánh đồng phía ngoài làng.

Mặt đất rung chuyển.

Khói bụi cuộn lên mù mịt.

Những tiếng nổ liên tiếp dội vào vách núi.

Trong căn hầm nhỏ, lũ trẻ sợ hãi nép vào lòng mẹ.

Khoảng nửa giờ sau, tiếng máy bay xa dần.

Mọi người từ hầm bước lên.

Điều đầu tiên họ nhìn thấy là những nồi cơm vẫn còn nguyên trên bếp.

Một vài mái tranh bị tốc mái nhưng không ai bị thương.

Bà Năm phủi lớp bụi đất trên vai rồi nói:

– Mau dọn cơm cho bộ đội.

Không ai than phiền về trận bom vừa qua.

Không ai nhắc đến những thiệt hại.

Tất cả đều tập trung chuẩn bị bữa ăn.

Trưa hôm ấy, dưới những tán tre xanh, các chiến sĩ được ăn một bữa cơm nóng hổi với rau luộc, cá kho và bát canh bí giản dị.

Nhiều người vừa ăn vừa lặng lẽ lau nước mắt.

Anh trung đội trưởng đứng dậy nói:

– Chúng tôi không bao giờ quên tình cảm của bà con.

Bà Năm cười hiền:

– Các con đánh giặc cho đất nước. Chúng tôi chỉ góp được bữa cơm thôi mà.

Chiều hôm đó, đoàn quân tiếp tục lên đường.

Những chiếc ba lô lại nặng trên vai nhưng lòng người lính dường như nhẹ hơn.

Họ mang theo không chỉ lương thực mà còn mang theo tình thương của nhân dân.

Nhiều năm sau ngày hòa bình, những người lính trở lại thăm làng Trung Hòa.

Cây đa năm xưa vẫn đứng đó.

Con đường đất đỏ đã được trải nhựa.

Nhưng ký ức về bữa cơm dưới mưa bom vẫn còn nguyên vẹn trong lòng họ.

Đó không chỉ là một bữa ăn.

Đó là biểu tượng của tình quân dân, của sự hy sinh thầm lặng nơi hậu phương và của sức mạnh đã góp phần làm nên chiến thắng trong những năm tháng thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn