BỮA CƠM GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Trong ký ức của cựu chiến binh Lê Văn Phúc, một trong những kỷ niệm khó quên nhất lại là một bữa cơm rất đơn sơ giữa chiến trường.
Trong ký ức của cựu chiến binh Lê Văn Phúc, một trong những kỷ niệm khó quên nhất lại là một bữa cơm rất đơn sơ giữa chiến trường.
Hôm đó, sau nhiều ngày hành quân, đơn vị dừng lại tại một khu rừng. Mỗi người chỉ được một phần cơm nhỏ. Thức ăn cũng chẳng có gì nhiều, chủ yếu là lương khô và chút rau rừng.
Một đồng đội trong đơn vị nhận được gói lương khô do gia đình gửi vào. Anh mở ra, chia đều cho tất cả mọi người. Có người bảo để dành ăn dần, nhưng anh chỉ cười: “Để dành làm gì, anh em mình cùng ăn cho vui.”
Bữa cơm hôm ấy chỉ có vậy. Không bàn ghế, không bát đũa đầy đủ, mỗi người ngồi bên một gốc cây, vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà.
Có người kể về cánh đồng lúa, người nhớ con nhỏ, người mong ngày trở lại mái trường cũ. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chiến tranh dường như lùi xa.
Nhưng rồi tiếng gọi tập hợp vang lên. Mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc, khoác ba lô và tiếp tục lên đường.
Ông Phúc nói rằng, nhiều năm sau này ông đã ăn rất nhiều bữa cơm ngon, nhưng vẫn nhớ nhất bữa cơm năm ấy.
“Có lẽ bởi lúc đó, chúng tôi ăn bằng cả tình đồng đội,” ông cười.
Một bữa cơm giản dị giữa chiến trường đã trở thành ký ức theo ông suốt cuộc đời.



