Bữa cơm giữa rừng
Bác Nguyễn Văn Tùng kể rằng những năm chiến tranh, bữa cơm của người lính không có nhiều món. Có khi chỉ là cơm, rau rừng và chút muối. Nhưng điều bác nhớ nhất lại là cách mọi người chia sẻ với nhau.
Có lần đơn vị hành quân đến một khu vực rừng sâu. Thực phẩm chưa kịp chuyển tới, cả đơn vị phải tiết kiệm từng nắm gạo.
Một người lính trẻ trong đơn vị nhận được gói lương khô do gia đình gửi lên. Anh mở ra rồi chia cho tất cả mọi người. Mỗi người chỉ được một phần nhỏ nhưng ai cũng vui.
Bác nói, lúc ấy chẳng ai nghĩ phần của mình ít hay nhiều. Điều quan trọng là mọi người cùng ăn.
Sau bữa cơm, cả đơn vị tiếp tục hành quân. Người đi trước soi đường, người đi sau mang đồ dùng. Ai mệt thì người bên cạnh đỡ.
Nhiều năm sau, khi gặp lại đồng đội, câu chuyện đầu tiên bác nhắc vẫn là “bữa cơm giữa rừng” năm ấy.
“Chiến tranh cho chúng tôi nhiều thử thách, nhưng cũng cho chúng tôi những tình bạn mà cả đời không thể quên”, bác nói.



