Bữa cơm giữa rừng (1)
Bữa cơm giữa rừng
Có những ngày hành quân dài, cái đói mới thật sự là thử thách. Một lần đơn vị tôi dừng chân trong rừng sâu, lương thực gần như cạn sạch. Anh nuôi chỉ còn ít gạo, phải nấu cháo loãng chia cho cả tiểu đội. Mỗi người một bát nhỏ, ăn mà chẳng thấy no. Nhưng lạ là ai cũng cười, không ai than phiền. Có anh còn nhường phần mình cho đồng đội bị sốt. Tôi ăn xong mà vẫn thấy cổ họng nghẹn lại. Không phải vì cháo ít, mà vì tình đồng đội lúc đó quá lớn. Trong chiến tranh, một bát cháo cũng đủ ấm lòng người lính. Sau này nhớ lại, tôi vẫn thấy đó là bữa cơm ngon nhất đời mình.



