Cựu chiến binh

BỮA CƠM TRÊN THAO TRƯỜNG

BỮA CƠM TRÊN THAO TRƯỜNG

03/02/2026VŨ ĐỨC ANH TUẤN (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Minh, cựu chiến binh thuộc Đại đội 1, Tiểu đoàn 321, Trung đoàn 691, Sư đoàn 4 (C1 D321 E691 F4). Đã bao nhiêu năm trôi qua, cái nắng cháy da cháy thịt của miền Đông Nam Bộ vẫn còn in hằn trong tâm trí tôi, nhưng thứ rõ nét nhất, đậm đà nhất mỗi khi nhớ về đời lính lại là mùi khói bếp hoàng cầm và bữa cơm giữa thao trường đầy nắng bụi.

​Nắng lửa và bụi đường

​Đó là một đợt diễn tập hiệp đồng binh chủng vào giữa mùa khô. Đơn vị chúng tôi hành quân ra bãi tập từ khi sương sớm còn đọng trên lá cỏ tranh. Dưới cái nắng gắt như đổ lửa của vùng đất đỏ, mỗi bước chân của người chiến sĩ C1 đều kéo theo một quầng bụi mù mịt. Chiếc ba lô trên vai nặng trĩu, súng thép nóng rẫy dưới tay cầm, nhưng chẳng ai than vãn nửa lời.

​Khoảng 11 giờ trưa, sau khi kết thúc đợt tập kích giả định, tiếng còi của chỉ huy vang lên: "Toàn đơn vị nghỉ tại chỗ, chuẩn bị ăn trưa!". Câu nói đó như một liều thuốc tăng lực, khiến những khuôn mặt sạm đen vì khói súng và bụi đất bỗng giãn ra, rạng rỡ hẳn lên.

​Bữa cơm đặc biệt dưới bóng cây

​Chúng tôi không về doanh trại mà ăn cơm ngay tại trận địa. "Nhà hàng" của chúng tôi khi đó là bóng mát của một cây kơnia già giữa đại ngàn. Những chiếc nilon được trải vội lên thảm lá khô. Anh em nuôi quân từ sớm đã tất tả gánh những thùng cơm, thùng thức ăn nóng hổi từ tuyến sau chuyển lên.

​Mở nắp vung ra, hơi cơm gạo mới thơm nồng quyện với mùi thức ăn mặn làm cái bụng của những chàng trai mười chín, đôi mươi chúng tôi réo lên liên hồi. Thực đơn hôm đó chẳng có gì cao sang: chỉ có cơm trắng, một ít thịt lợn kho mặn thái quân cờ, một bát canh rau rừng nấu vội với cá khô và đặc biệt là món "trường sinh" không thể thiếu – muối mè lạc.

​Tôi nhớ nhất là hình ảnh thằng Hùng "móm" – người bạn cùng tiểu đội – mồ hôi nhễ nhại, hai má đỏ lựng vì nắng nhưng tay vẫn thoăn thoắt xới cơm cho anh em. Nó vừa làm vừa tếu táo:

— "Cơm C1 hôm nay có thêm gia vị 'đặc sản' là bụi đường và nắng gió, đảm bảo ăn vào là khỏe như voi, đánh đâu thắng đó!"

​Cả bọn cười vang, tiếng cười làm tan đi cái không khí oi nồng của buổi trưa hè. Chúng tôi ngồi quây quần thành từng vòng tròn nhỏ. Không bàn, không ghế, chỉ có những chiếc bát sắt cá nhân (bát B52) gõ vào nhau lách cách.

​Vị ngọt của tình đồng đội

​Cái thú của bữa cơm thao trường là sự sẻ chia. Tôi gắp cho nó miếng thịt nạc nhất, nó lại múc cho tôi thêm một muôi canh đầy. Trong cái bát sắt bám đầy bụi đất chiến trường ấy, cơm không chỉ là lương thực, mà là tình thương. Chúng tôi ăn ngấu nghiến, cảm nhận vị ngọt của hạt gạo quê hương thấm vào từng thớ thịt.

​Giữa bữa cơm, đồng chí Đại đội trưởng đi qua, vỗ vai từng người hỏi han: "Ăn no chưa các đồng chí? Có đủ sức cho trận đánh buổi chiều không?". Câu hỏi đơn giản ấy sao mà ấm áp thế, khiến chúng tôi cảm thấy mình như đang ở nhà, quanh mâm cơm của mẹ, của cha.

​Chỉ là một bữa cơm ăn vội trong 20 phút để kịp giờ bước vào nội dung huấn luyện tiếp theo, nhưng đó là khoảng thời gian chúng tôi được sống thật nhất với nhau. Mọi mệt mỏi, gian khổ như lùi xa phía sau, chỉ còn lại những ánh mắt tin cậy và những lời hứa quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

​Ký ức còn mãi

​Sau này, khi đã ra quân, trở về với cuộc sống đời thường, tôi đã được ăn nhiều bữa tiệc sang trọng ở những nhà hàng lộng lẫy. Thế nhưng, chẳng có món sơn hào hải vị nào có thể so sánh được với hương vị bát cơm trắng trộn muối lạc giữa thao trường ngày ấy.

​Bữa cơm của đơn vị C1 D321 E691 F4 năm nào đã nuôi dưỡng ý chí, giúp chúng tôi trưởng thành hơn qua từng ngày huấn luyện. Nó nhắc tôi nhớ về một thời tuổi trẻ hiến dâng, về những người đồng đội đã cùng tôi "chia ngọt sẻ bùi" theo đúng nghĩa đen nhất

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
BỮA CƠM TRÊN THAO TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa