Bài viết

BỮA CƠM TRI ÂN Ở LÀNG QUÊ ĐƯỜNG AN

Nguyễn Minh Vương

Hải Phòng22/08/2026xã Đường An (Xã Đường An)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện về thời hoa lửa không bắt đầu từ chiến trường.

Nó bắt đầu từ một ngôi nhà nhỏ trong làng.

Ở thôn Chí Minh, xã Đường An, những năm tháng chiến tranh đã để lại những gia đình có người thân hy sinh, thương binh, bệnh binh và những người có công với cách mạng.

Chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ, nhưng những mất mát ấy vẫn hiện diện trong từng gia đình.

Ngày 26 tháng 7 năm 2026, đúng dịp kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, Đoàn công tác Ban Tổ chức Trung ương đã về thôn Chí Minh thăm hỏi, dâng hương và trao quà tri ân gia đình Liệt sĩ Nguyễn Công Đoan, người sinh năm 1924 và hy sinh ngày 25 tháng 6 năm 1967 trên đường công tác.

Nhưng điều đáng nhớ không chỉ nằm ở chuyến thăm ấy.

Tại thôn Chí Minh, người dân, các doanh nghiệp và những nhà hảo tâm cũng cùng nhau tổ chức hoạt động tri ân, trao những phần quà tới các gia đình chính sách trên địa bàn.

Những món quà ấy có thể không lớn.

Một phần quà.

Một lời hỏi thăm.

Một nén hương.

Một cái nắm tay.

Nhưng phía sau đó là sự biết ơn của cả một cộng đồng.

Có lẽ những người lính năm xưa cũng không nghĩ rằng hàng chục năm sau, quê hương vẫn nhớ đến mình theo cách giản dị như thế.

Ngày họ lên đường, có thể chỉ là một buổi sáng bình thường.

Mẹ tiễn con ra ngõ.

Người vợ đứng trước sân.

Bạn bè vẫy tay chào.

Người lính khoác ba lô và bước đi.

Không ai biết chuyến đi ấy sẽ kéo dài bao lâu.

Không ai biết ai sẽ trở về.

Và cũng không ai biết có những người sẽ nằm lại mãi mãi.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Những người còn sống trở về.

Những người đã hy sinh ở lại với đất.

Còn quê hương thì tiếp tục lớn lên trên nền hòa bình mà thế hệ ấy đã góp phần tạo dựng.

Bởi vậy, nhiều năm sau, mỗi khi tháng Bảy về, những người dân Đường An lại nhớ đến họ.

Không phải bằng những lời quá lớn lao.

Mà bằng việc thắp một nén hương, thăm một gia đình chính sách, trao một phần quà và kể lại câu chuyện cho thế hệ trẻ.

Đó chính là cách ký ức về thời hoa lửa được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Và có lẽ điều đẹp nhất của câu chuyện nằm ở chỗ:

Người lính có thể đã nằm xuống từ rất lâu, nhưng quê hương vẫn không để họ biến mất khỏi ký ức.

Ở Đường An hôm nay, hòa bình không chỉ được nhìn thấy trên những con đường mới, những ngôi nhà mới.

Hòa bình còn được cảm nhận trong những buổi người dân cùng nhau thắp hương, thăm hỏi và nhắc về những người đã hy sinh.

Bởi một quê hương biết nhớ về quá khứ mới có thể trân trọng trọn vẹn cuộc sống bình yên của ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn