Cựu chiến binh

BỮA CƠM TRONG HOA LỬA –NDC

Năm ấy, tôi hai mươi tuổi, là một người lính trẻ. Cuộc sống trên chiến trường thiếu thốn đủ thứ, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại là… những bữa cơm. Một buổi trưa, đơn vị tôi vừa nhận được ít gạo và muối. Chúng tôi nhóm bếp, nấu một nồi cơm nhỏ. Ai cũng mong chờ, vì đã nhiều ngày chỉ ăn qua loa. Cơm vừa chín. Chúng tôi chưa kịp ăn thì tiếng máy bay vang lên.

Hà Tĩnh11/04/2026LÊ VĂN DANH (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI - ĐÔNG KINH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, tôi hai mươi tuổi, là một người lính trẻ. Cuộc sống trên chiến trường thiếu thốn đủ thứ, nhưng điều khiến tôi nhớ nhất lại là… những bữa cơm.

Một buổi trưa, đơn vị tôi vừa nhận được ít gạo và muối. Chúng tôi nhóm bếp, nấu một nồi cơm nhỏ. Ai cũng mong chờ, vì đã nhiều ngày chỉ ăn qua loa.

Cơm vừa chín.

Chúng tôi chưa kịp ăn thì tiếng máy bay vang lên.

Mọi người nhìn nhau — rồi lập tức dập lửa, tìm chỗ ẩn nấp.

Chỉ vài giây sau, bầu trời sáng rực.

Những “hoa lửa” rơi xuống liên tiếp. Tiếng nổ dội vào tai, đất đá bắn tung. Nồi cơm vừa nấu bị hất đổ, vương vãi khắp nơi.

Chúng tôi nằm ép xuống đất, không ai dám nhúc nhích.

Khi trận bom kết thúc, tôi ngồi dậy. Nhìn quanh, cảnh vật tan hoang. Nồi cơm đã lẫn với đất cát.

Một người đồng đội cười buồn:
“Thôi, lại nhịn tiếp rồi…”

Không ai nói gì thêm.

Chúng tôi lặng lẽ nhặt lại những hạt cơm còn sót, phủi qua rồi ăn vội. Không ai chê bẩn, không ai than phiền.

Vì lúc đó, được ăn — và còn sống — đã là may mắn.

Sau này, chiến tranh qua đi, tôi trở về với những bữa cơm đầy đủ hơn. Nhưng mỗi khi nhìn thấy bát cơm trắng, tôi lại nhớ đến bữa cơm năm xưa — bữa cơm giữa “hoa lửa”.

Nó không ngon, nhưng là bữa cơm mà tôi trân trọng nhất.

Tôi kể lại câu chuyện này để nhắc rằng:
những điều giản dị nhất trong cuộc sống hôm nay từng là điều xa xỉ trong chiến tranh.

Và tôi — Phan Văn Đức — là người đã ăn bữa cơm ấy trong thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn