BỮA CƠM TỪ BẾP HOÀNG CẦM
BỮA CƠM TỪ BẾP HOÀNG CẦM
Bữa cơm đầu tiên từ bếp hoàng cầm
Tôi là Phạm Văn Quyết, người lính của C34, D9, F442. Trong những năm tháng quân ngũ, tôi đã ăn rất nhiều bữa cơm khác nhau: có bữa vội vàng bên đường hành quân, có bữa chan mồ hôi giữa thao trường nắng gắt. Nhưng bữa cơm đầu tiên nấu từ bếp Hoàng Cầm thì đến tận bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, như một dấu mốc không thể quên trong đời lính.
Ngày ấy, đơn vị chúng tôi mới hành quân đến khu trú quân mới. Nhiệm vụ đầu tiên không phải là huấn luyện hay công tác khác, mà là đào bếp Hoàng Cầm để bảo đảm sinh hoạt. Nghe cán bộ phổ biến xong, anh em nhìn nhau, người thì háo hức, người còn bỡ ngỡ. Tôi trước đó chỉ nghe nói về bếp Hoàng Cầm, chứ chưa từng tận mắt thấy hay trực tiếp tham gia làm.
Chúng tôi chia nhau từng việc: người đào hố bếp, người đào rãnh dẫn khói, người đi kiếm củi khô. Đất rừng cứng, rễ cây chằng chịt, cuốc xuống là bật lên. Mồ hôi chảy ướt lưng áo, đất bám đầy tay chân. Có lúc đào mãi mà rãnh khói vẫn chưa đạt yêu cầu, khói thử bốc lên lộ rõ, cả tổ lại phải làm lại từ đầu. Vất vả là thế, nhưng không ai kêu ca. Ai cũng hiểu, bếp có kín thì bữa cơm mới an toàn.
Đến chiều, bếp Hoàng Cầm đầu tiên của tổ tôi cũng hoàn thành. Nhìn miệng bếp nhỏ gọn, rãnh khói ngoằn ngoèo dẫn ra xa, ai nấy đều thấy trong lòng phấn chấn. Khi nhóm lửa, khói không bốc thẳng lên mà len lỏi theo đường rãnh, tan dần dưới tán cây. Chúng tôi nhìn nhau cười, cảm giác như vừa hoàn thành một việc rất quan trọng.
Bữa cơm hôm ấy không có gì đặc biệt. Gạo tiêu chuẩn, canh rau rừng, thêm ít muối vừng. Nhưng khi nồi cơm chín, mùi thơm lan nhẹ trong không khí, tôi thấy bụng mình cồn cào. Ngồi quanh bếp, mỗi người một bát, chúng tôi ăn chậm hơn thường lệ. Có lẽ vì mệt, cũng có lẽ vì ai cũng muốn cảm nhận trọn vẹn bữa cơm đầu tiên do chính tay mình góp sức làm nên.
Tôi nhớ rõ cảm giác khi đưa miếng cơm đầu tiên lên miệng. Cơm không dẻo như ở nhà, canh cũng nhạt, nhưng sao thấy ngon lạ. Ngon không phải vì thức ăn, mà vì đó là thành quả của cả tập thể. Mỗi hạt cơm như thấm mồ hôi của anh em từ lúc đào bếp đến lúc nhóm lửa.
Trong bữa ăn, câu chuyện rôm rả hơn thường ngày. Có người kể chuyện quê, người nhắc đến bữa cơm gia đình, có người chỉ lặng lẽ ăn nhưng ánh mắt rất yên tâm. Tôi chợt nhận ra, từ giây phút ấy, mình đã thực sự bước vào đời lính. Không còn là cảm giác bỡ ngỡ ban đầu, mà là sự gắn bó với đơn vị, với anh em.
Sau này, chúng tôi còn nấu nhiều bữa cơm khác bằng bếp Hoàng Cầm, trong những hoàn cảnh khó khăn hơn nhiều. Nhưng bữa cơm đầu tiên ấy vẫn là bữa cơm đáng nhớ nhất. Nó dạy tôi hiểu rằng, trong quân ngũ, những điều giản dị nhất lại mang ý nghĩa lớn lao nhất.
Giờ đây, khi đã rời xa C34, D9, F442, mỗi lần nhớ lại đời lính, hình ảnh hiện lên đầu tiên trong tôi không phải là thao trường hay hành quân dài ngày, mà là bữa cơm đầu tiên bên bếp Hoàng Cầm. Một bữa cơm giản dị, ấm áp, đánh dấu sự trưởng thành của tôi trong những năm tháng không thể nào quên.



