Bữa cơm vắng một người
Mâm cơm chiều nay vẫn như mọi ngày—vẫn bát canh rau, đĩa cà muối, thêm chút cá kho còn lại từ buổi trưa. Mẹ bày biện chậm rãi, cẩn thận như thể sắp đón một bữa cơm đông đủ.
Chỉ là… thiếu một người.
Chiếc bát vẫn được đặt ở vị trí quen thuộc, ngay góc bàn. Đôi đũa cũng được so thẳng, như chờ bàn tay ai đó cầm lên. Mẹ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn một lúc rồi quay đi.
“Ăn đi con, kẻo nguội,” mẹ gọi khẽ.
Tôi cầm bát cơm mà thấy nghèn nghẹn nơi cổ họng. Ngày trước, bữa cơm nào anh cũng nói cười rôm rả. Có khi chỉ là chuyện ngoài đồng, chuyện con gà vừa đẻ trứng, vậy mà cả nhà cũng thấy vui.
Giờ đây, mọi thứ vẫn vậy… chỉ có tiếng cười là không còn.
Ngoài sân, gió thổi nhẹ qua hàng cau, mang theo âm thanh xào xạc quen thuộc. Mẹ chợt dừng đũa, như nghe thấy điều gì đó, rồi lại lặng lẽ cúi xuống.
“Không biết giờ này nó ăn cơm chưa…” mẹ nói, giọng xa xăm.
Không ai trả lời.
Chúng tôi vẫn ngồi đó, ăn trong im lặng. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, nhưng đều chung một khoảng trống không thể lấp đầy.
Bữa cơm kết thúc nhanh hơn mọi ngày. Mẹ thu dọn, nhưng chiếc bát kia vẫn còn nguyên, như chưa từng có ai chạm vào.
Có những sự vắng mặt không cần nói thành lời…
chỉ cần một chỗ ngồi trống cũng đủ khiến cả căn nhà chùng xuống.
Và bữa cơm ấy—dẫu vẫn đủ đầy—
lại thiếu đi điều quan trọng nhất: một người chưa kịp trở về.



