BỮA CƠM VỘI
Những bữa cơm trong những ngày chiến đấu thường rất vội vàng. Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau, ăn nhanh để còn tiếp tục nhiệm vụ. Cơm không nhiều, thức ăn cũng đơn giản, nhưng ai cũng cảm thấy ngon miệng. Có lẽ vì chúng tôi ăn cùng nhau, chia sẻ với nhau từng miếng ăn. Có hôm, vừa ăn vừa nghe tiếng súng từ xa, ai cũng căng thẳng nhưng không ai bỏ dở bữa. Một anh đùa rằng phải ăn no mới có sức mà chiến đấu, khiến mọi người bật cười. Tiếng cười giữa chiến tranh thật quý giá. Sau này, khi cuộc sống đã đầy đủ hơn, tôi vẫn nhớ những bữa cơm giản dị ấy. Nó không chỉ là bữa ăn, mà còn là nơi gắn kết tình đồng đội, giúp chúng tôi vượt qua những ngày khó khăn nhất.



