“Bữa cơm vội bên hố bom”
Trong giai đoạn Chiến tranh Việt Nam, một tổ thanh niên xung phong đang làm nhiệm vụ san lấp đường bị bom phá để đảm bảo xe cộ có thể đi qua.
Sau một trận ném bom, cả khu vực chỉ còn lại những hố sâu và đất đá ngổn ngang. Khi tiếng máy bay tạm lắng, họ tranh thủ quay lại hiện trường để sửa đường ngay trong đêm.
Công việc giữa bóng tối Trời tối hoàn toàn, chỉ có ánh đèn pin nhỏ được che bớt để tránh lộ vị trí. Mỗi người một việc: người xúc đất, người đẩy xe, người san mặt đường.
Đất còn nóng và mùi khói bom vẫn chưa tan hết. Nhưng họ vẫn làm việc liên tục vì biết tuyến đường này rất quan trọng.
Bữa cơm rất nhanh Đến gần nửa đêm, họ dừng lại vài phút để ăn. Chỉ là cơm nắm gói trong lá, đã nguội từ lâu.
Không ai có chỗ ngồi đàng hoàng, nên họ đứng hoặc ngồi tạm bên mép đường vừa được san. Mỗi người chỉ ăn vài miếng rất nhanh rồi lại đứng dậy.
Một người chia phần của mình cho đồng đội đang mệt hơn, không nói nhiều.
Làm tiếp trong im lặng Sau bữa ăn ngắn, họ lại tiếp tục công việc như cũ. Tiếng cuốc xẻng vang lên đều trong đêm tối, xen lẫn tiếng gió rừng.
Không ai nói về mệt mỏi, vì ai cũng hiểu nếu dừng lại lâu, con đường sẽ lại bị gián đoạn.



