Bức ảnh của Nam
Nam là lính thông tin. Trong ba lô của anh luôn có một bức ảnh nhỏ — chụp một cô gái đứng bên hàng tre.
Nam là lính thông tin. Trong ba lô của anh luôn có một bức ảnh nhỏ — chụp một cô gái đứng bên hàng tre.
Đó là Mai, người yêu của anh.
Mỗi lần hành quân mệt, Nam lại lấy bức ảnh ra nhìn. Đồng đội trêu:
“Nhìn hoài không chán à?”
Nam cười:
“Nhìn để nhớ mình còn phải sống mà về.”
Trong một trận đánh lớn vào năm 1975, đơn vị của Nam bị chia cắt. Anh bị lạc trong rừng nhiều ngày, lương thực cạn dần.
Có lúc kiệt sức, Nam gần như muốn buông xuôi.
Nhưng rồi anh lại lấy bức ảnh ra.
Tấm ảnh đã nhàu, góc giấy rách đi, nhưng nụ cười của Mai vẫn còn đó.
Nam thì thầm:
“Đợi anh.”
Chỉ hai chữ ấy thôi, nhưng đủ để anh đứng dậy.
Sau chiến tranh, Nam trở về.
Anh chạy gần như suốt quãng đường về làng. Nhưng khi đến nơi, căn nhà cũ đã không còn.
Người ta nói gia đình Mai đã chuyển đi từ lâu, không ai biết đi đâu.
Nam đứng giữa khoảng đất trống, tay vẫn cầm bức ảnh.
Nhiều năm sau, trong một lần công tác xa, anh tình cờ gặp một người phụ nữ bán hàng ven đường.
Cô nhìn anh rất lâu rồi hỏi:
“Anh… có phải là Nam không?”
Nam sững lại.
Đó là Mai.
Họ đã đi qua chiến tranh, đi qua mất mát, đi qua cả những năm tháng lạc nhau.
Nhưng cuối cùng, họ vẫn tìm lại được nhau — không phải nhờ phép màu,
mà nhờ họ chưa từng quên.



