BỨC ẢNH KHÔNG CÓ NGƯỜI
Trong balo của Thắng luôn có một bức ảnh.
Đó là ảnh gia đình: bố, mẹ và hai em nhỏ đứng trước ngôi nhà mái ngói.
Mỗi lần nghỉ, anh lại lấy ra xem.
– “Nhớ nhà à?” – bạn hỏi.
– “Ừ. Nhưng xem ảnh… thấy như đang ở đó.”
Một lần hành quân gấp, Thắng bị rơi balo.
Khi quay lại tìm, chỉ còn bức ảnh nằm trên đất.
Mọi thứ khác đã mất.
Anh nhặt lên, phủi sạch bụi.
– “May mà còn…” – anh thở phào.
Nhưng chiến tranh không cho ai giữ mãi những điều bình yên.
Trong một trận đánh sau đó, Thắng hy sinh.
Đồng đội tìm thấy bức ảnh trong túi áo anh.
Sau chiến tranh, họ mang bức ảnh về quê.
Ngôi nhà trong ảnh vẫn còn. Nhưng bố mẹ anh đã già đi nhiều.
Khi nhận lại bức ảnh, người mẹ run run:
– “Nó… luôn mang theo à?”
Người đồng đội gật đầu.
Bà ôm bức ảnh vào lòng.
Trong ảnh, gia đình vẫn đông đủ.
Ngoài đời… chỉ còn ký ức.


