Cựu chiến binh

Bức bản đồ vẽ tay

Trong một lần làm nhiệm vụ trinh sát, một chiến sĩ trẻ đã vẽ lại bản đồ địa hình bằng trí nhớ của mình sau khi bản đồ gốc bị hỏng. Chính bức bản đồ vẽ tay ấy đã giúp đơn vị tìm được đường đi an toàn và tránh được một khu vực nguy hiểm.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh tại vùng rừng núi Kon Tum, công việc của những người lính trinh sát luôn đầy nguy hiểm.

Họ là những người đi trước, dò đường và tìm hiểu địa hình cho cả đơn vị.

Ông Đặng Văn Minh khi ấy là một chiến sĩ trinh sát trẻ tuổi.

Công việc của ông là mang theo bản đồ, dẫn đường cho đơn vị di chuyển qua rừng sâu.

Một lần, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ hành quân đến một vị trí mới.

Đó là khu vực chưa quen thuộc, nhiều đồi núi và suối sâu.

Con đường đi rất phức tạp.

Chỉ cần đi sai hướng, cả đơn vị có thể rơi vào khu vực nguy hiểm.

Ông Minh được giao giữ bản đồ chính của đơn vị.

Đó là tấm bản đồ quý giá, ghi rõ các con đường, con suối và những vị trí cần tránh.

Trong lúc hành quân qua một con suối lớn, trời bất ngờ đổ mưa.

Nước suối dâng lên nhanh chóng.

Mọi người phải vượt qua thật nhanh trước khi nước chảy xiết hơn.

Trong lúc vội vàng, tấm bản đồ trong túi của ông Minh bị ướt hoàn toàn.

Khi đến bờ bên kia, ông mở bản đồ ra.

Những nét vẽ đã bị nhòe.

Nhiều ký hiệu quan trọng không còn nhìn rõ.

Ông cảm thấy vô cùng lo lắng.

Nếu không có bản đồ, việc tìm đường sẽ rất khó khăn.

Chỉ huy đơn vị hỏi:

"Bản đồ còn dùng được không?"

Ông Minh lặng im vài giây.

Rồi ông nói:

"Báo cáo, bản đồ bị hỏng… nhưng tôi còn nhớ đường."

Câu nói ấy khiến mọi người bất ngờ.

Thực ra, trước mỗi chuyến đi, ông Minh thường dành nhiều thời gian để изуч kỹ bản đồ.

Ông cố gắng ghi nhớ từng con đường, từng ngọn đồi, từng khúc suối.

Đó là thói quen mà ông tự rèn luyện từ lâu.

Buổi tối hôm ấy, đơn vị dừng chân nghỉ lại trong rừng.

Ông Minh ngồi dưới ánh đèn nhỏ.

Trước mặt ông là một tờ giấy trắng.

Ông cầm bút chì.

Chậm rãi vẽ lại từng đường nét.

Đầu tiên là con suối lớn.

Sau đó là những ngọn đồi nối tiếp nhau.

Tiếp theo là con đường nhỏ uốn quanh sườn núi.

Ông vẽ rất cẩn thận.

Thỉnh thoảng dừng lại suy nghĩ, cố gắng nhớ lại những chi tiết đã nhìn thấy.

Sau nhiều giờ làm việc, một bức bản đồ mới dần hiện ra.

Không hoàn hảo như bản đồ gốc.

Nhưng đủ rõ để nhận biết các hướng chính.

Sáng hôm sau, ông đưa bản đồ vẽ tay cho chỉ huy.

Người chỉ huy xem xét rất kỹ.

Rồi gật đầu:

"Chúng ta sẽ đi theo hướng này."

Đơn vị tiếp tục hành quân.

Dựa vào bức bản đồ vẽ tay của ông Minh, họ lần lượt vượt qua các con suối và đồi núi.

Đến gần trưa, họ phát hiện một khu vực phía trước có dấu hiệu nguy hiểm.

Sau khi kiểm tra kỹ, mọi người nhận ra đó là khu vực có thể bị địch phục kích.

Nhờ đổi hướng theo bản đồ vẽ tay, đơn vị đã tránh được con đường nguy hiểm ấy.

Cuối cùng, họ đến được vị trí tập kết an toàn.

Sau khi nhiệm vụ hoàn thành, chỉ huy đơn vị đã khen ngợi ông Minh.

Ông nói:

"Không phải lúc nào cũng có bản đồ sẵn. Nhưng nếu biết quan sát và ghi nhớ, ta vẫn có thể tìm được đường."

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện này, ông Minh vẫn giữ bức bản đồ vẽ tay như một kỷ vật.

Đó là minh chứng cho sự cẩn thận và tinh thần trách nhiệm của một người lính trinh sát.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn