Cựu chiến binh

BỨC ĐIỆN TÍN CUỐI CÙNG

Trong một đợt pháo kích dữ dội, trạm thông tin bị hư hỏng nặng, mất liên lạc hoàn toàn với chỉ huy. Một chiến sĩ điện báo đã liều mình giữ lại máy liên lạc và gửi đi bức điện tín cuối cùng trước khi trạm bị đánh sập. Nhờ đó, đơn vị kịp thời thay đổi vị trí và tránh được tổn thất lớn.

Hà Tĩnh20/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Văn Đức, từng là chiến sĩ thông tin trong chiến tranh. Với chúng tôi, mỗi tín hiệu điện báo không chỉ là âm thanh “tít tít”, mà là mệnh lệnh, là sự sống còn của cả đơn vị.

Trạm thông tin của chúng tôi nằm trong một căn hầm đất, được ngụy trang rất kỹ. Nhưng dù cẩn thận đến đâu, chiến tranh vẫn luôn bất ngờ.

Hôm đó, địch mở một đợt pháo kích kéo dài. Đất rung lên liên tục, bụi đất rơi xuống kín cả bàn máy.

Đúng lúc ấy, đường dây liên lạc chính bị đứt hoàn toàn.

“Mất liên lạc rồi!” một đồng chí hét lên.

Không có liên lạc đồng nghĩa với việc các đơn vị phía trước có thể bị cô lập hoàn toàn.

Nguyễn Văn Lâm, người trực máy chính, lập tức lao tới kiểm tra thiết bị. Mồ hôi và bụi đất bám đầy mặt cậu, nhưng tay vẫn không ngừng thao tác.

Tôi nói lớn:
“Lâm! Rút ra ngoài đi, nguy hiểm lắm!”

Nhưng Lâm lắc đầu:
“Nếu không gửi được điện tín cuối cùng… sẽ có nhiều người gặp nguy hiểm hơn!”

Trong khi đó, Trần Thị Nhàn – giao liên của đơn vị – đang tìm cách băng qua khu vực bị pháo kích để nối lại đường dây dự phòng.

Cô nói nhanh:
“Em đi tìm điểm nối khác. Anh cố giữ máy!”

Căn hầm rung mạnh hơn. Một phần trần đất bắt đầu nứt ra.

Lâm hiểu thời gian không còn nhiều.

Cậu ngồi thẳng lại, gõ những ký tự Morse cuối cùng lên máy:

“Đổi vị trí… toàn bộ… khẩn cấp…”

Từng tín hiệu được gửi đi trong tiếng bom nổ gần dần.

Đất đá rơi xuống ngày càng nhiều.

Tôi kéo Lâm ra:
“Xong rồi! Đi thôi!”

Nhưng cậu vẫn cố nán lại một chút, kiểm tra tín hiệu phản hồi.

Ngay khi tín hiệu xác nhận đã được nhận, một tiếng nổ lớn vang lên.

Cả căn hầm rung mạnh, ánh sáng vụt tắt.

Chúng tôi phải rời khỏi ngay lập tức.

Khi ra đến bên ngoài, trạm thông tin đã bị sập một phần.

Lâm bị thương nhẹ, nhưng máy điện báo vẫn được giữ an toàn.

Nhàn chạy tới, thở gấp:
“Điện tín… đã đến nơi rồi! Đơn vị phía trước đã rút kịp!”

Tất cả chúng tôi im lặng trong vài giây.

Không phải vì mệt, mà vì hiểu rằng chỉ chậm thêm một chút thôi, hậu quả sẽ rất lớn.

Lâm nhìn về phía căn hầm đang bốc khói, nói khẽ:
“Ít nhất… mình đã kịp gửi nó đi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn