Bức Thư Chưa Gửi
Một bức thư viết dở trở thành động lực để sống tốt hơn mỗi ngày.
Tuấn viết bức thư dài gửi cho em gái nhỏ, kể về cuộc sống đầy bạn bè, những buổi dọn đất, những tiếng hát tối trời. Nhưng chưa bao giờ cậu có dịp gửi nó.
Bức thư trở thành vật luôn trong túi áo, như một phần của trái tim. Mỗi tối mệt, Tuấn lại mở ra đọc, cảm giác như đang nghe giọng em gái bên cạnh:
“Anh cố lên nhé!”
Một ngày mưa, cậu suýt đánh rơi thư xuống suối. Tuấn lao theo nhặt lại, ướt hết cả người nhưng giữ được lá thư khô. Mọi người hỏi sao cậu quý nó đến thế. Tuấn chỉ cười:
“Nó giữ mình đứng vững.”
Khi trở về, em gái đã lớn. Tuấn đặt lá thư vào tay em. Em đọc rồi ôm anh:
“Em chờ anh lâu rồi.”



