Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bức thư chưa gửi số 85

Câu chuyện về một người lính giữ lại bức thư cuối cùng của đồng đội hy sinh, mang theo suốt chiến tranh như một lời hứa không bao giờ quên.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Minh Đức, từng là lính thông tin trong những năm chiến tranh ác liệt. Trong ba lô của tôi có một vật nhỏ, đã theo tôi suốt những năm tháng bom đạn – một bức thư ghi số 85.

Người viết thư là Nam, đồng đội của tôi. Trước khi một trận đánh lớn diễn ra ở khu vực rừng già, Nam đã viết vội vài dòng gửi về cho mẹ. Nhưng bức thư ấy chưa kịp gửi đi.

Trước giờ xuất kích, Nam đưa cho tôi và nói:
“Nếu tao không trở về, mày gửi giúp tao lá thư này.”

Tôi gật đầu, không nghĩ đó là lần cuối cùng chúng tôi nhìn nhau.

Trận đánh hôm ấy kéo dài đến tận đêm. Khi khói súng tan, tôi không còn thấy Nam nữa. Chỉ còn lại bức thư bị vương bùn đất trong ba lô của cậu ấy.

Tôi giữ nó. Không phải vì quên lời hứa, mà vì tôi không đủ can đảm để mở ra. Mỗi lần mở ba lô, tôi lại thấy số “85” viết nguệch ngoạc ở góc thư – như một lời nhắc rằng có một người mẹ vẫn đang chờ tin con.

Hòa bình lập lại, tôi trở về quê. Nhiều lần tôi định gửi bức thư ấy đi, nhưng rồi lại thôi. Cho đến một ngày, tôi tìm được mẹ của Nam.

Bà đã già, mắt không còn sáng nữa. Tôi trao bức thư cho bà với đôi tay run rẩy.

Bà ôm lấy nó, rồi chỉ khẽ nói:
“Nó không kịp về… nhưng có người đã mang nó về cho tôi.”

Lúc ấy, tôi hiểu rằng có những lời hứa không nằm ở việc gửi đi hay nhận lại, mà nằm ở việc ta đã giữ nó bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn