Bài viết

Bức thư chưa kịp gửi

Hải Phòng18/08/2026xã Nghi Dương (xã Nghi Dương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Thị Mai nhập ngũ khi mới 19 tuổi. Trong chiếc ba lô nhỏ của cô luôn có một quyển sổ tay màu xanh, nơi Mai ghi những điều muốn kể với gia đình.

Mỗi khi có thời gian nghỉ, Mai lại viết thư về cho mẹ. Cô kể về những người bạn mới, những đêm hành quân, những bữa cơm vội và cả những ước mơ sau ngày đất nước hòa bình.

Có một bức thư Mai viết:

“Mẹ đừng lo cho con. Ở đây con có các chị, các bạn và mọi người đều thương nhau như người một nhà.”

Nhưng vì nhiệm vụ liên tục, bức thư ấy chưa kịp gửi.

Nhiều năm sau chiến tranh, khi trở lại quê nhà, Mai vẫn giữ quyển sổ cũ. Những trang giấy đã úa màu nhưng nét chữ của cô gái tuổi đôi mươi vẫn còn nguyên.

Mai kể rằng điều khiến bà nhớ nhất không phải những ngày gian khó, mà là tình đồng đội.

“Chúng tôi khi ấy còn trẻ lắm. Có người từ thành phố, có người từ nông thôn, nhưng vào đơn vị rồi thì chẳng còn khoảng cách. Ai có gì đều chia sẻ cho nhau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn