Bài viết

Bức thư chưa kịp gửi (1)

Một kỷ niệm đầy xúc động về tình đồng đội và những ước mơ giản dị bị dang dở trong chiến tranh, được lưu giữ qua một bức thư chưa bao giờ đến tay người nhận.

Hà Tĩnh24/04/2026Lê Nguyễn Thanh Nga (Trường Tiểu học Kỳ Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, chị Trần Thị Lan mới mười chín tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường giữa vùng núi đầy bom đạn. Công việc mỗi ngày của chị là san lấp hố bom, đảm bảo tuyến đường thông suốt cho xe ra tiền tuyến.

Trong đơn vị có một người bạn thân của chị – Hạnh. Hai người cùng quê, cùng nhập ngũ một ngày, tối đến thường nằm cạnh nhau, kể về những dự định sau chiến tranh. Hạnh hay nói:
“Sau này hòa bình, tao sẽ mở một quán nhỏ, bán chè cho trẻ con trong làng.”

Một buổi chiều, sau khi làm nhiệm vụ trở về, Hạnh ngồi viết thư. Chị Lan tò mò hỏi thì Hạnh cười:
“Viết cho mẹ. Lâu rồi chưa gửi gì về nhà.”

Bức thư ấy Hạnh viết rất lâu. Chị cẩn thận gấp lại, nhờ Lan giữ hộ vì hôm sau sẽ có người mang về hậu phương.

Nhưng sáng hôm sau, khi cả đội đang làm nhiệm vụ thì máy bay địch bất ngờ ném bom. Đất đá rung chuyển, khói bụi mù mịt. Khi mọi thứ lắng xuống, Lan hoảng hốt tìm Hạnh… nhưng chỉ còn lại chiếc mũ tai bèo vùi trong đất.

Lan nghẹn ngào. Chị lặng lẽ lấy bức thư Hạnh gửi lại. Bức thư vẫn còn nguyên, chưa kịp gửi đi.

Đêm hôm đó, dưới ánh đèn dầu yếu ớt, Lan mở thư ra đọc. Những dòng chữ giản dị mà đau lòng:

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây tuy vất vả nhưng vui lắm. Con có Lan – bạn thân của con, lúc nào cũng bên cạnh. Mẹ đừng lo cho con nhé. Hòa bình rồi, con sẽ về, nấu cho mẹ ăn thật nhiều món ngon…”

Những giọt nước mắt rơi ướt cả trang giấy.

Sau này, khi chiến tranh kết thúc, Lan đã mang chính bức thư ấy về trao tận tay mẹ của Hạnh. Người mẹ ôm lá thư, khóc không thành tiếng.

Chị Lan kể lại, giọng trầm xuống:
“Có những lời yêu thương trong chiến tranh… phải đi qua cả một đời người mới đến được nơi cần đến.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn