Bức thư chưa kịp gửi
Câu chuyện kể về một nữ y tá nơi tuyến lửa, chứng kiến những hy sinh lặng lẽ của người lính trẻ và bức thư còn dang dở gửi về gia đình.
Tôi là Trần Thị Mai, từng làm y tá tại một trạm quân y dã chiến. Những năm ấy, ngày nào chúng tôi cũng tiếp nhận thương binh từ chiến trường đưa về.
Một buổi chiều mưa tầm tã, đơn vị đưa vào một chiến sĩ trẻ bị thương nặng. Cậu ấy tên là Phạm Minh Tuấn, mới 20 tuổi. Khi tôi đến gần, cậu vẫn còn tỉnh, tay nắm chặt một mảnh giấy đã nhàu.
Cậu khẽ nói:
‘Chị ơi… nếu em không qua khỏi… chị gửi giúp em lá thư này về cho mẹ…’
Tôi gật đầu, cố nén xúc động. Trong lúc chúng tôi cố gắng cứu chữa, Tuấn vẫn luôn hướng ánh mắt về phía tôi, như muốn nhắc tôi đừng quên lời hứa.
Nhưng vết thương quá nặng. Đêm hôm đó, cậu đã ra đi.
Sau đó, tôi mở lá thư ra. Nét chữ còn dang dở:
‘Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây đồng đội thương nhau lắm… Khi nào hết giặc, con sẽ về…’
Câu cuối chưa kịp viết xong.
Tôi đã tìm cách gửi lá thư ấy về quê cho mẹ của Tuấn. Không biết khi đọc, bà đã khóc bao nhiêu. Nhưng tôi tin, bà sẽ tự hào vì con mình đã sống một cuộc đời dũng cảm.
Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ hình ảnh người lính trẻ ấy – với ánh mắt trong veo và niềm tin mãnh liệt vào ngày hòa bình.
Có những bức thư không bao giờ được gửi trọn vẹn. Nhưng chính chúng lại kể nên những câu chuyện đẹp nhất của một thời hoa lửa.



