Bức thư chưa kịp gửi
Anh viết thư vào một buổi chiều hiếm hoi không có tiếng súng.
Những dòng chữ giản dị: hỏi thăm mẹ, dặn em học hành, hẹn ngày trở về.
Anh gấp lại, cẩn thận cho vào túi áo.
Chưa kịp gửi.
Ngày hôm sau, đơn vị di chuyển.
Lá thư vẫn ở đó.
Nhiều năm sau, người ta tìm thấy nó.
Chữ đã nhòe, nhưng tình cảm thì còn nguyên.
Có những lời chưa đến nơi,
nhưng vẫn chạm được trái tim.



