Bức thư chưa kịp gửi
Nguyễn Thị Khánh Huyền
Mùa trăng năm 1968, Ngã ba Đồng Lộc bị cày xới không còn một ngọn cỏ. Hà, cô gái 18 tuổi quê Hà Tĩnh, là tiểu đội trưởng một nhóm nữ thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của họ là san lấp hố bom ngay sau khi máy bay địch vừa đi qua để xe tải chở hàng vào Nam kịp lăn bánh.
Giữa những giờ phút nghỉ ngơi hiếm hoi trong hang đá, Hà tranh thủ ánh sáng le lói của chiếc đèn dầu tự chế để viết thư cho mẹ. Cô viết về những người chị em trong tổ, về tiếng cười át tiếng bom, và cả lời hứa: "Xong chiến dịch này, con sẽ về phụ mẹ gặt lúa chiêm". Cô còn giấu một nhành hoa mua tím khô vào giữa trang giấy, loài hoa duy nhất còn sót lại trên những sườn đồi đầy mảnh bom.
Bỗng nhiên, còi báo động rú lên. Máy bay địch lại ập đến, trút bom rải thảm xuống tọa độ lửa.
Hà vội vã nhét bức thư vào túi áo, vác xẻng cùng đồng đội lao ra mặt đường. Đất đá bay mù mịt, khói bom khét lẹt. Họ vừa làm, vừa hô hào nhau né bom bi. Một quả bom nổ chậm bất ngờ phát nổ ngay sát công sự của nhóm Hà. Khói bụi tan đi, không gian bỗng im bặt đến đáng sợ.
Sáng hôm sau, đoàn xe tải vượt qua Ngã ba Đồng Lộc an toàn. Những người lính lái xe nhìn xuống mặt đường đã được san phẳng, nhưng họ không thấy bóng dáng những cô gái hay vẫy tay chào mọi khi nữa.
Trong chiếc ba lô kỷ vật gửi về cho gia đình, bức thư của Hà vẫn nằm im lìm, nhòe đi vì vệt bùn đất đất đỏ, nhành hoa mua tím rơi ra, vẹn nguyên như tuổi xuân của cô mãi mãi nằm lại với con đường huyền thoại.



