Bức thư chưa kịp gửi
Bác Nguyễn Văn Thanh – sinh năm 1946, cựu chiến binh phường Hồng Bàng Có những lá thư được viết giữa chiến trường nhưng không bao giờ đến tay người nhận; bởi tuổi trẻ năm ấy đã gửi trọn cho Tổ quốc.

Năm 1965, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác Nguyễn Văn Thành lên đường nhập ngũ. Ngày tiễn bác đi, mẹ chỉ kịp dúi vào tay chiếc khăn tay nhỏ và dặn: “Cố gắng giữ gìn sức khỏe, khi nào đất nước yên bình thì về với mẹ”.
Những ngày đầu ở chiến trường, bác thường viết thư về nhà. Trong thư, bác kể chuyện hành quân, kể về những người đồng đội mới quen và luôn nói mình vẫn khỏe để mẹ yên tâm. Có một bức thư bác viết rất lâu, kể rằng bác nhớ căn nhà nhỏ, nhớ tiếng mẹ gọi mỗi chiều và nhớ những ngày cùng bạn bè đá bóng trên con đường làng.
Nhưng bức thư ấy chưa bao giờ được gửi đi. Đơn vị nhận nhiệm vụ mới, mọi người phải hành quân ngay trong đêm. Bác gấp lá thư lại, cất vào ba lô.
Nhiều năm sau, khi trở về, bác vẫn giữ nguyên bức thư đã ngả màu. Mẹ bác đã không còn, nhưng bác vẫn coi đó là kỷ vật quý giá nhất của tuổi trẻ.
Bác bảo: “Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ mình đang làm nên điều gì lớn lao. Chỉ biết đất nước cần thì mình đi”.



