BỨC THƯ CHƯA KỊP GỬI - NĐC
“Tôi nhập ngũ năm 1952, chiến đấu ở vùng trung du phía Bắc, gần Phú Thọ. Những năm tháng ấy, chúng tôi ít khi được về nhà. Tin tức liên lạc chủ yếu là những bức thư viết vội.
“Tôi nhập ngũ năm 1952, chiến đấu ở vùng trung du phía Bắc, gần Phú Thọ. Những năm tháng ấy, chúng tôi ít khi được về nhà. Tin tức liên lạc chủ yếu là những bức thư viết vội. Một lần, trong đơn vị có một đồng chí tên Tuấn. Anh hay ngồi một mình, viết thư cho gia đình. Anh nói với tôi:
‘Không biết bao giờ mới được về… nên phải viết trước.’ Một buổi chiều, sau giờ chiến đấu, anh lại ngồi viết thư. Tôi hỏi:
‘Viết cho ai vậy?’ Anh cười:
‘Cho mẹ… với em gái.’ Anh viết rất lâu, rất cẩn thận. Viết xong, anh gấp lại, bỏ vào túi áo. Nhưng chưa kịp gửi… thì hôm sau, đơn vị nhận lệnh chiến đấu. Trận đánh diễn ra ác liệt. Sau trận đó… anh Tuấn không trở về. Chúng tôi tìm lại đồ của anh, trong đó có bức thư chưa kịp gửi. Người chỉ huy đọc lại, giọng nghẹn đi. Trong thư, anh viết:
‘Mẹ ơi, con vẫn khỏe… con hứa sẽ về…’ Chúng tôi đã gửi bức thư ấy về cho gia đình anh. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, tôi có dịp gặp lại mẹ anh. Bà cầm bức thư, nước mắt rơi:
‘Nó chưa kịp về… nhưng thư nó về rồi…’ Đến bây giờ, tôi vẫn nhớ bức thư ấy. Một bức thư chưa kịp gửi… nhưng mang theo cả tình cảm, ước mơ và sự hy sinh của người lính. Thời hoa lửa, chúng tôi đã sống như thế – giản dị, chân thành và luôn hướng về gia đình, dù ở giữa chiến trường khốc liệt.”



