Bức thư cuối cùng gửi mẹ
Mùa thu năm 1969, giữa chiến trường miền Đông Nam Bộ, đơn vị trinh sát của Trung đoàn 1 có một người lính trẻ tên Phương, quê ở Gio Linh, Quảng Trị. Phương là con trai một trong gia đình, cha mất sớm, mẹ già lam lũ. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ Phương nắm tay con và chỉ nói một câu: “Đi đánh giặc cho nước, nhưng nhớ giữ mình để còn về với mẹ.” Phương ôm mẹ thật lâu, thầm hứa rằng dù chiến tranh ác liệt đến đâu, anh cũng sẽ cố sống để trở về. Ở chiến trường, Phương nổi tiếng gan dạ nhưng vô
Mùa thu năm 1969, giữa chiến trường miền Đông Nam Bộ, đơn vị trinh sát của Trung đoàn 1 có một người lính trẻ tên Phương, quê ở Gio Linh, Quảng Trị. Phương là con trai một trong gia đình, cha mất sớm, mẹ già lam lũ. Trước ngày lên đường nhập ngũ, mẹ Phương nắm tay con và chỉ nói một câu: “Đi đánh giặc cho nước, nhưng nhớ giữ mình để còn về với mẹ.” Phương ôm mẹ thật lâu, thầm hứa rằng dù chiến tranh ác liệt đến đâu, anh cũng sẽ cố sống để trở về.
Ở chiến trường, Phương nổi tiếng gan dạ nhưng vô cùng tình cảm. Anh luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ, trong đó có những dòng thơ tự viết và những bức thư nháp chưa kịp gửi về quê. Trong ba lô của anh lúc nào cũng có một chiếc khăn tay màu nâu – chiếc khăn mẹ may bằng vải cũ, thêu hai chữ “Bình an”. Những đêm hành quân, Phương hay lấy khăn ra đặt lên ngực như để nhắc mình về lời hứa ngày chia tay.
Tháng 10 năm ấy, đơn vị Phương nhận nhiệm vụ trinh sát một khu vực vừa bị bom B52 cày nát. Khi vượt qua cánh rừng bị cháy nham nhở, Phương cùng tổ trinh sát phát hiện có dấu vết quân địch đang phục kích. Anh liền xin Đại đội trưởng được đi vòng ra phía sau để cảnh giới. Không ngờ đường anh đi bị lộ, Phương bị trúng đạn khi đang tìm cách đánh dấu điểm nguy hiểm cho đồng đội. Dù mất máu nhiều, anh vẫn cố dùng hết sức cuối cùng viết tiếp dòng thư còn dang dở trong cuốn sổ:
“Mạ ơi, con vẫn mạnh mẽ. Nếu con không về… mạ đừng buồn. Con đã giữ đúng lời hứa: sống vì Tổ quốc.”
Khi đồng đội tìm thấy, cuốn sổ ướt máu nhưng lá thư cuối cùng còn nguyên vẹn. Thư được đơn vị trân trọng gửi về quê. Ngày nhận tin con, người mẹ già không khóc, chỉ ôm lá thư vào ngực và nói: “Phương ơi… con đã sống đúng như mạ dạy.”
Sau ngày thống nhất, đơn vị của Phương đã trở lại mảnh rừng năm xưa, dựng một tấm bia nhỏ bằng đá và khắc lên đó câu nói của anh: “Sống vì Tổ quốc.” Những đoàn thanh niên mỗi mùa về nguồn đều đứng trước tấm bia ấy mà lặng người – bởi trong bức thư cuối cùng của một người lính trẻ, họ thấy cả một thời hoa lửa rực sáng niềm tin, thấy trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay với non sông.


